Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

ÁI TÌNH ĐỘC DƯỢC – CHƯƠNG 6

“Đã lâu không gặp, cục cưng.”

Tôi bàng hoàng nhận ra toàn thân mình tê liệt, không thể cử động nổi dù chỉ một phân.

Hắn cười, bàn tay như một loài rắn độc từ từ mơn trớn rồi siết lấy cổ tôi.

Cảm giác nghẹt thở quen thuộc ập đến, những tiếng rên rỉ nghẹn lại nơi sâu thẳm cổ họng.

“Sợ không? Có phải em không ngờ rằng tôi vẫn còn sống?”

Tôi không thốt được lời nào.

Lực tay hắn càng lúc càng nặng.

Trong vài giây ngắn ngủi đó, tôi cảm thấy linh hồn mình như đã lìa khỏi xác một nửa.

Rồi hắn buông tay.

Tôi ho sặc sụa, nước mắt sinh lý trào ra.

Có lẽ hắn đã dùng loại thuốc nào đó với tôi, bởi dù đã tỉnh táo nhưng tôi vẫn chẳng còn chút sức lực nào.

Gây ra động tĩnh lớn như vậy nhưng Tiểu Dũng nằm ngay bên cạnh vẫn không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh giấc.

“Anh đã dùng thứ gì với mẹ con tôi?”

Thẩm Kiều không trả lời, hắn hỏi ngược lại: “Cục cưng, em thấy đứa bé này giống ai?”

Tôi dùng hết bình sinh để nhích lại gần Tiểu Dũng, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy cảnh giác: “Giết tôi đi, đứa trẻ vô tội.”

Hắn vẫn không đáp, chỉ khẽ nói: “Tôi thấy nó giống em.”

Không khí đặc quánh lại.

Giữa bóng tối mịt mùng, hắn cứ ngồi đó bên mép giường, lẳng lặng nhìn tôi và Tiểu Dũng.

Cuối cùng, Thẩm Kiều đứng dậy rời đi.

Tôi mở trừng mắt thức đợi cho đến khi mặt trời mọc.

Đến tận lúc này, tôi mới thực sự cảm nhận được nỗi đau của việc quay trở lại cơn ác mộng.

Tôi ra sao cũng được, nhưng tôi phải tìm cách để Tiểu Dũng được sống.

Ngày hôm sau, Thẩm Kiều lại đến.

Tiểu Dũng lúc đầu còn e dè, nhưng sau khi hắn mang đồ chơi ra dỗ dành, sự xa cách ấy nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự thân thiết và gần gũy.

Tâm hồn trẻ thơ bao giờ cũng đơn thuần như thế.

Tôi không dám nói với Tiểu Dũng về thiện ác hay thù hận, chỉ biết cắn răng chịu đựng nỗi ghê tởm, cố giữ trạng thái bình thường mỗi khi Thẩm Kiều xuất hiện để thằng bé không nhận ra điều gì bất thường.

Thẩm Kiều xuất hiện liên tục trong vài ngày, Tiểu Dũng hoàn toàn gạt bỏ nỗi sợ hãi.

Mỗi khi hắn rời đi, thằng bé lại háo hức hỏi tôi: “Mẹ ơi, khi nào chú lại đến nữa ạ?”

Tôi không dám để lộ một chút cảm xúc nào, chỉ có thể trả lời: “Sắp rồi con.”

Sắp rồi con yêu, mẹ sẽ tìm mọi cách để đưa con thoát khỏi đây.

Nhiều ngày trôi qua, Thẩm Kiều không hề hành hạ hay trả thù tôi.

Hắn chỉ xuất hiện bên cạnh hai mẹ con, ở bên chúng tôi như một người bố thực thụ.

Tôi dần hiểu ra hắn muốn gì rồi.

Tối hôm đó, sau khi Tiểu Dũng đã ngủ say, tôi chủ động giữ Thẩm Kiều lại.

Nhiều năm chung sống, tôi quá hiểu sở thích của hắn.

Hơi thở chúng tôi quấn quýt, mười ngón tay đan chặt, hắn thì thầm vào tai tôi: “Cục cưng, tôi sẽ giết em.”

“Tôi nhất định sẽ giết em.”

Tôi không hề sợ hãi, lại càng không van xin tha mạng.

Thực tế, ngay từ ngày đầu tiên bị giam cầm ở đây, tôi đã không có ý định bước chân ra ngoài mà còn sống sót.

Tôi chỉ hy vọng Tiểu Dũng có thể sống.

Thấy tôi không có phản ứng, hắn cố ý kích động tôi: “Cục cưng, trong thức ăn mỗi ngày của mẹ con em… có thứ gì đó đấy.”

Tôi trừng lớn mắt kinh hoàng.

“Có lẽ là… sẽ gây nghiện đấy nhé.”

“Thẩm Kiều, đồ biến thái!”

Tôi điên cuồng vùng vẫy nhưng dễ dàng bị hắn chế ngự.

Hắn muốn hành hạ tôi thế nào cũng được, nhưng Tiểu Dũng… thằng bé mới chỉ là một đứa trẻ bốn tuổi thôi mà!

Cảm xúc hoàn toàn vỡ vụn, tôi trừng mắt đỏ hoe: “Tiểu Dũng là con của anh…”

Hắn đột nhiên bật cười thành tiếng.

“Bốn năm trước, lúc em báo tin có thai, chẳng phải là vì em biết chắc tôi sẽ mủi lòng hay sao?”

“Giờ thì không đâu. Lần này, dù em có quỳ xuống cầu xin thế nào, tôi cũng sẽ không tha cho hai mẹ con em nữa.”

“Cứ ở bên cạnh tôi thế này đi, đừng hòng đi đâu cả. Gia đình ba người chúng ta sẽ thật ‘hạnh phúc, viên mãn’.”

Hắn bóp nghẹt cổ tôi.

Tôi vùng vẫy, gào thét, nước mắt giàn giụa khắp khuôn mặt nhợt nhạt.

“Anh là đồ quỷ dữ!”

Nụ cười của hắn càng sâu hơn: “Cục cưng à, đây đâu phải ngày đầu tiên em biết điều đó.”

“Từ trước đến nay, tôi vẫn luôn sống dưới địa ngục mà.”

13

Tôi bắt đầu nảy sinh nỗi sợ hãi tột cùng với bất cứ thứ gì Tiểu Dũng ăn vào.

Tôi không biết Thẩm Kiều giấu thuốc ở đâu, món đồ nào tôi cũng lo sợ đã bị tẩm độc.

Sự cảnh giác đến mức thần kinh ấy chỉ đổi lại là sự hoang mang và tiếng khóc thét của con trai.

Thằng bé gầy rộc đi trông thấy.

Đêm nào tôi cũng ôm Tiểu Dũng, nước mắt rơi lã chã.

Tôi hối hận vì tại sao ngày đó không rời khỏi thành phố này, hối hận vì mình không đủ năng lực để làm một người mẹ tốt, hối hận vì đã để con mình rơi vào cảnh lầm than thế này.

Thẩm Kiều giống như một vị thần sai khiến, nắm thóp toàn bộ sinh tử của chúng tôi.

Cuối cùng, hắn bố thí cho tôi một chút lòng thương hại bằng cách ném một ống tiêm xuống trước mặt.

“Tiêm thứ này vào, tôi sẽ tha cho nó.”

Thứ đó là gì, tôi còn lạ gì nữa.

Trước khi bị tống xuống hầm ngục, Đổng Ninh cũng đã bị tiêm một liều như thế.

Sống dặt dẹo, sống không bằng chết.

Tôi nhặt ống tiêm lên: “Anh phải giữ lời.”

“Dĩ nhiên.”

Chất lỏng lạnh buốt từ từ đi vào cơ thể.

Khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy có thứ gì đó bên trong mình hoàn toàn vỡ nát.

Những ngày sau đó, Thẩm Kiều thường xuyên bắt tôi phải tiêm thuốc.

Việc dung nạp quá liều khiến cơ thể tôi bắt đầu nổi những mụn nhọt lở loét, và nếu Thẩm Kiều không đến vài ngày, xương tủy tôi như có hàng ngàn con giòi bọ đục khoét, đau đớn không sao thấu nổi.

Tôi bắt đầu mất kiểm soát, tính tình trở nên bạo nộ, hành vi kỳ quái.

Chút cảm giác an toàn cuối cùng của Tiểu Dũng cũng hoàn toàn sụp đổ theo sự biến đổi của mẹ.

Thằng bé khóc đòi ra ngoài, khóc cầu xin tôi đừng lao đầu vào tường nữa.

Đúng lúc đó, Thẩm Kiều xuất hiện.

Tôi đang vật lộn dưới sàn nhà vì cơn vã thuốc hành hạ.

Tiểu Dũng khóc nức nở chạy về phía hắn: “Chú ơi, mẹ bị bệnh rồi, chú đưa mẹ đi bác sĩ đi, có được không chú?”

“Vậy con có sẵn lòng đi theo chú không?”

Một luồng khí lạnh chạy dọc từ đỉnh đầu xuống toàn thân.

Tôi rốt cuộc đã hiểu Thẩm Kiều muốn làm gì.

Hắn biến tôi thành một con điên, rồi ngay lúc này, hắn sẽ danh chính ngôn thuận mang Tiểu Dũng đi.

Cách tốt nhất để khiến một người mẹ sống không bằng chết chính là khiến cô ta tự thấy mình không còn xứng đáng làm mẹ nữa.

“Nhưng mà… mẹ đang ốm, con không thể đi được.”

Thẩm Kiều khựng lại.

Sau đó, hắn bước đến trước mặt tôi, quỳ một chân xuống, lôi ra thứ mà tôi đang khát khao đến tột cùng.

Cơ thể tôi đã hoàn toàn mất đi sự tự chủ, tôi túm chặt lấy vạt áo hắn.

“Đưa cho tôi!”

Hắn lật tay bóp nghẹt lấy tôi, như đang khống chế một con chó: “Chọn thứ này, hay chọn Tiểu Dũng?”

Tôi biết hắn đang ép tôi vào đường cùng.

Sắc mặt tôi tái dại, mồ hôi đầm đìa như tắm, nhưng vẫn im lặng không thốt nên lời.

“Không khó chịu sao?”

Khó chịu chứ, đau đớn đến mức chỉ muốn chết quách đi cho xong.

“Nói là ’em muốn’ đi, tôi sẽ đưa cho em.”

Răng tôi bắt đầu đánh lập cập vào nhau.

Tiểu Dũng bị cảnh tượng trước mắt dọa cho khóc thét lên.

Nhưng tai tôi như đã điếc đặc, chẳng còn nghe thấy gì nữa.

Trong thế giới của tôi lúc này, chỉ còn tồn tại duy nhất ống thuốc trong tay Thẩm Kiều.

Tôi thốt ra hai chữ: “Em muốn.”

Thẩm Kiều mỉm cười.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!