Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

ÁI TÌNH ĐỘC DƯỢC – CHƯƠNG 3

7

Lúc tỉnh dậy vào rạng sáng, tôi khẽ khàng họa theo đường nét chân mày và đôi mắt của Thẩm Kiều.

Tôi biết hắn không ngủ, nên đã thủ thỉ: “Anh có thích tôi không?”

Căn phòng tĩnh lặng, không có lời hồi đáp.

Tôi tiếp tục tự lẩm bẩm: “Chắc là không rồi…”

“Nhưng mà, hình như tôi yêu anh mất rồi…”

Chân mày hắn khẽ động đậy, nhưng cuối cùng vẫn không mở mắt.

Tôi bắt đầu học cách ghi nhớ mọi sở thích của hắn.

Ánh mắt tôi khi nhìn hắn luôn tràn đầy sự mong chờ, từng cử chỉ, điệu bộ đều vương vấn ý tình nồng đượm.

Thực tế chứng minh, những chiêu trò này thực sự hiệu quả.

Thời gian hắn dừng mắt trên người tôi ngày một lâu hơn.

Có lúc hắn nhìn tôi như đang thẫn thờ, có lúc lại giống như thực sự muốn khắc ghi tôi vào tận sâu thâm tâm.

Nhiệm vụ đầu tiên tôi nhận được từ Tô Cảnh là theo chân Thẩm Kiều ra nước ngoài để truy tìm nguồn hàng của hắn.

Nhưng suốt mấy ngày liền, Thẩm Kiều không hề gặp tôi.

Tôi biết thừa trong chuyến xuất ngoại lần này, hắn sẽ không mang tôi theo.

Vì vậy, tôi đã ngâm mình trong nước lạnh suốt cả đêm.

Lúc tôi nằm bẹp trên giường vì sốt cao, Thẩm Kiều đã đến.

Tôi níu lấy tay hắn, đôi mắt nhòe đi vì lệ: “Tôi vừa gặp ác mộng, tôi mơ thấy anh không cần tôi nữa…”

Hắn nhìn tôi không chút biểu cảm.

Tôi cứ ngỡ do mình diễn quá lố khiến hắn sinh nghi, đang lúc loay hoay tìm cách rút lui thật tự nhiên thì hắn bỗng cúi xuống ôm lấy tôi.

Bàn tay to rộng vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi: “Có tôi ở đây.”

Chẳng rõ là do kỹ năng diễn xuất của tôi đã đạt đến trình độ bậc thầy hay do cảm xúc lúc đó thực sự bộc phát.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên khóc nức nở, nước mắt đầm đìa.

Đêm đó Thẩm Kiều không đụng vào tôi, hắn chỉ nằm trên giường, ôm tôi suốt đêm.

Tôi uống thuốc hạ sốt, rúc vào lòng hắn như một kẻ mê ngủ, lầm rầm nói hết chuyện này đến chuyện khác.

Tôi kể cho hắn nghe chuyện hồi nhỏ đánh nhau với tụi con trai, bị ngã xuống cống suýt thì chết đuối, chuyện hồi trung học viết thư tình thuê cho bạn lấy tiền, bị giáo viên phát hiện rồi phạt viết bản kiểm điểm vạn chữ…

Sau đó, tôi kể về bố mình.

Câu chuyện dừng lại ở đó, tôi nghẹn ngào mấy bận, không thể nói tiếp được chữ nào.

Tôi biết mình không được để lộ sơ hở, nên lập tức chuyển chủ đề, ngước lên nhìn Thẩm Kiều: “Anh có muốn làm bố không?”

Dưới ánh trăng, đôi mắt hắn sâu thẳm, không trả lời.

Tôi tựa vào lòng hắn, nhỏ giọng thủ thỉ: “Nếu sau này tôi có con, con trai sẽ tên là Tiểu Dũng, con gái sẽ là Cảm Cảm. Tôi hy vọng dù có chuyện gì xảy ra, chúng cũng sẽ thật dũng cảm, kiên cường và nỗ lực sống tiếp…”

Giọng tôi nhỏ dần, rồi từ từ nhắm mắt lại.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi cảm nhận được ai đó đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đỉnh đầu mình.

Lúc bấy giờ, tôi đã uống thuốc tránh thai được hơn nửa năm.

Tôi chưa từng nghĩ rằng, một lời nói bâng quơ ấy lại trở thành sự thật, tôi thực sự mang thai, thực sự có một đứa trẻ tên là Tiểu Dũng.

Tôi chỉ biết rằng, một vở kịch ấm áp đầy dối lừa như thế đã lừa được một tên trùm ma túy thiếu thốn tình thương.

Trong chuyến hành trình rời khỏi lãnh thổ quốc gia năm ấy, hắn đã mang tôi theo.

8

Nhưng hành động này của Thẩm Kiều đã dấy lên sự bất mãn của Đổng Ninh, nhân vật quyền lực thứ hai trong tổ chức.

Trong mắt gã, một chuyến đi cơ mật như thế này không nên có sự xuất hiện của một người đàn bà chẳng liên quan.

Vì vậy, tại bữa tiệc tẩy trần ngay khi vừa hạ cánh, gã đã mượn rượu để làm nhục tôi ngay trước mặt mọi người.

Những người phụ nữ có mặt tại đó, ngoại trừ tôi, đều là những cô gái làng chơi được nhà cái mời đến để tiếp khách.

Người đàn bà trong lòng Đổng Ninh lả lơi nũng nịu với gã: “Cục cưng à, tối nay anh có muốn thử em không, em lợi hại lắm đó nha…”

Đổng Ninh cười, ném về phía tôi một ánh mắt đầy ám chỉ: “Em vẫn còn non lắm, lo mà học hỏi vị đàn chị kia kìa, biết đâu lại chẳng từ gà rừng hóa phượng hoàng.”

Cả khán phòng bỗng chốc im phăng phắc.

Mọi người âm thầm liếc nhìn Thẩm Kiều.

Hắn vẫn lẳng lặng cúi đầu uống rượu, sắc mặt không chút gợn sóng.

Bầu không khí căng thẳng nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự ồn ã trở lại.

Bọn họ đã đánh giá quá cao vị trí của tôi trong lòng Thẩm Kiều rồi.

Tôi chẳng qua cũng chỉ là một con gà rừng không đủ tư cách lên mặt bàn tiệc, hắn sẽ chẳng vì tôi mà làm sứt mẻ tình anh em.

Những sự nhục mạ như thế, trong mấy ngày tiếp theo, xảy ra như cơm bữa.

Tôi vốn chẳng bận tâm, cho đến khi bị một nhóm người bắt cóc.

Ngay khoảnh khắc chúng xuất hiện, tôi đã biết đó là người của Đổng Ninh.

Sau khi bị lột khăn trùm đầu, tôi thấy mình bị trói nghiến tại một ổ buôn người ngầm dưới lòng đất.

Phía dưới sân khấu là những gã người mua với gương mặt mờ ảo và tâm lý vặn vẹo, trên sân khấu là những “món hàng” đang vùng vẫy thét gào, sụp đổ trong nước mắt.

Tôi không phải đợi lâu đã bị đưa tới một nơi khác để diện kiến chủ nhân mới của mình, một lão già gầy gò, quắt queo, trên người dát đầy vàng bạc châu báu.

Lão nói thứ ngoại ngữ tôi không hiểu.

Khi ấy, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: giả vờ thuận tùng trước, rồi tìm cách trốn sau.

Thế nên tôi tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn, im lìm và phục tùng khi bị nhốt riêng trong phòng.

Đêm đó, lão già tìm đến. Lão kéo theo vài gã có vẻ ngoài tương tự, mang theo đủ loại dụng cụ, bước vào căn phòng giam giữ tôi để bắt đầu cuộc tiêu khiển bệnh hoạn đêm nay.

Thời gian trôi đi, ý thức tôi dần mờ mịt, cho đến khi nghe thấy tiếng súng.

Đám lão già hoảng loạn tháo chạy, tiếng súng ngoài cửa lại vang lên dồn dập.

Trong cơn mê sảng, có người hạ tôi xuống, ôm chặt vào lòng.

Mùi hương quen thuộc xộc vào cánh mũi.

Là Thẩm Kiều.

Hắn đã tìm thấy tôi.

Lúc đó, suy nghĩ đầu tiên của tôi không phải là “thật may vì đã được cứu”, mà là “mình phải nắm lấy cơ hội này để khiến hắn tin rằng mình yêu hắn”.

Sự run rẩy sau vụ bắt cóc cộng thêm kỹ năng diễn xuất thượng thừa, tôi mở đôi mắt mọng nước, cất giọng khản đặc: “Tôi cứ ngỡ… sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa…”

Hắn cúi đầu nhìn tôi, không nói lời nào.

Nhưng sau ngần ấy thời gian chung chốn, tôi bắt kịp được sự cứng nhắc nơi khóe môi đang mím chặt của hắn.

Hắn đang giận dữ.

Phản ứng này khiến tôi nhất thời không biết nên diễn tiếp thế nào.

Đang định thay đổi chiến thuật, hắn bỗng dưng bế bổng tôi lên.

Thẩm Kiều rất hiếm khi phô trương sự thân mật trước mặt người ngoài, nhưng lần này, từ lúc cứu tôi ra cho đến khi về tới chỗ ở, hắn luôn ôm khít tôi trong lòng.

Tôi hôn mê suốt hai ngày, lúc tỉnh lại vừa vặn là lúc hoàng hôn.

Ánh nắng vàng cam rực rỡ phủ tràn phòng ngủ, Thẩm Kiều đang ngồi bên cạnh giường.

Tôi muốn diễn vai một người đàn bà tuyệt vọng, đau đớn sau khi bị nhục mạ, nên đã đỏ hoe mắt, dè dặt hỏi: “Thẩm Kiều, có phải em đã dơ bẩn rồi không…?”

Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy sự xót xa hiển hiện rõ ràng đến thế trên khuôn mặt sắt đá của người đàn ông này.

Đêm đó, hắn ôm lấy tôi như nâng niu một báu vật, thành kính và dịu dàng đặt xuống từng nụ hôn.

Kể từ đó, tôi không bao giờ còn thấy Đổng Ninh xuất hiện nữa.

Ánh mắt mọi người nhìn tôi cũng pha thêm vài phần sợ hãi.

Sau này tôi nghe nói, đêm tôi được cứu về, Thẩm Kiều đã tiêm cho Đổng Ninh một liều ma túy quá liều, rồi tống vào hầm ngục mặc kệ sống chết.

Chẳng ai dám cầu xin cho gã, ai nấy đều sợ mình sẽ trở thành một Đổng Ninh thứ hai.

Vị trí của tôi lúc bấy giờ được đẩy lên một tầm cao không ai chạm tới nổi.

Người ta đồn rằng Thẩm Kiều vì tôi mà vứt bỏ tình anh em nhiều năm, hành hạ Đổng Ninh sống không bằng chết.

Nhưng chỉ mình tôi hiểu rõ, làm gì có chuyện “nổi cơn lôi đình vì nhan sắc”, chẳng qua là có kẻ dám vượt mặt, đụng chạm vào đồ vật của hắn ngay dưới mí mắt hắn mà thôi.

Hắn “giết gà dọa khỉ”, chỉ đơn giản thế thôi.

Nếu không, hắn đã chẳng dung thứ cho Đổng Ninh làm nhục tôi hết lần này đến lần khác.

Dĩ nhiên, tôi sẽ không bao giờ để lộ suy nghĩ đó.

Tôi đóng vai một người đàn bà ngốc nghếch bị tình yêu làm cho cảm động, ánh mắt nhìn Thẩm Kiều luôn chứa chan tình tứ đến mức gần như tràn ra ngoài.

Thứ tình yêu này suýt chút nữa đã lừa được chính cả bản thân tôi.

Đến tôi cũng chẳng rõ, vào mỗi đêm khuya khi thầm gọi tên hắn bên tai, đó là chân tình hay là giả ý.

Đêm đen hỗn độn, tôi tỉnh táo mà chìm nổi trong cơn mộng mị hào nhoáng nhưng hư ảo này.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!