Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIÓ MƯA CHẲNG CÙNG THUYỀN – CHƯƠNG 7

13

Ráng chiều lặn xuống dưới đường chân trời, bóng tối bủa vây khắp chốn.

Những sợi tóc mai của tôi bị gió núi thổi bay, che khuất tầm nhìn.

“A Kiêu, anh còn nhớ hồ sơ phẫu thuật và bệnh án của bố tôi mà tôi nhờ anh sao chép giúp không?”

“Ở buổi họp lớp, tôi đi tìm người bạn cũ từ nước ngoài về đó không phải để thỉnh giáo kiến thức y khoa gì cả. Tôi chỉ muốn biết liệu Diệp Sầm có đúng như lời bà ta nói, không hề dở trò gì trong ca phẫu thuật và thuốc men của bố tôi hay không…”

“Tôi cầu xin anh đừng đứng ra bênh vực khi A Chu nhục mạ tôi, là vì tôi không muốn chuyện rùm beng lên, để Diệp Sầm biết được những hành động lén lút của mình.”

“Tôi sợ bà ta sẽ trút giận lên đầu mẹ tôi… Tôi đã mất bố rồi, không thể mất thêm mẹ nữa…”

“May thay, mọi hồ sơ dùng thuốc và chẩn trị đều hợp lệ. Thế nhưng, dù biết Diệp Sầm không trực tiếp hại chết bố mình, sự căm ghét tôi dành cho bà ta vẫn chẳng giảm đi dù chỉ một chút.”

“Mấy năm qua tôi sống rất khổ cực. Nếu nói Diệp Sầm là đao phủ, thì Thường Bân chính là kẻ đồng lõa!”

“Tôi biết anh luôn coi A Chu là anh em tốt, biết anh muốn thay anh ấy bù đắp tình cảm, nhưng giữa tôi và anh ấy đã ngăn cách bởi quá nhiều người và quá nhiều chuyện, không thể quay đầu lại được nữa rồi…”

“Lúc còn trẻ, tôi cứ ngỡ tình yêu có thể vượt qua mọi chông gai, cứ ngỡ hai người yêu nhau thì có thể dẹp bỏ mọi khó khăn.”

“Cuối cùng, sau bao lần va vấp đến đầu rơi máu chảy, tôi mới nhận ra tình yêu chính là thứ mong manh nhất trên thế gian này.”

“Nếu vứt bỏ A Chu mà có thể đổi lại nửa đời bình an cho tôi và mẹ, tôi chấp nhận…”

Những ký ức đau thương đè nặng khiến tôi không kìm được lòng, nước mắt tuôn rơi lã chã.

Cố Kiêu chậm rãi nhưng kiên định kéo tôi vào lòng.

Hơi ấm của anh ta xuyên qua lớp áo mỏng manh, sưởi ấm tâm hồn đang đóng băng của tôi.

“Anh xin rút lại lời nói lúc nãy. Diệp Sầm không đáng để cảm thông, nhưng anh vẫn muốn nói đỡ cho A Chu vài lời…” Giọng Cố Kiêu trầm buồn vang bên tai tôi.

“Anh biết vì căm hận Diệp Sầm mà em ghét lây cả A Chu, nhưng cậu ấy vô tội. Chẳng ai có quyền chọn lựa nơi mình sinh ra, gặp phải người mẹ như thế không phải lỗi của cậu ấy. Nếu anh trai cậu ấy không đột ngột qua đời, có lẽ cả đời này cậu ấy cũng sẽ giống như anh, làm một gã thiếu gia nhàn hạ.”

“Tiểu Du, thực ra A Chu đã thích em từ rất lâu rồi, chỉ là cậu ấy không có đủ dũng khí để đến gần em. Lần đầu tiên anh tỏ tình với em cũng chỉ là để khích tướng cậu ấy. Nếu không có anh, hai người đã chẳng bắt đầu, và cũng chẳng gặp phải những bất hạnh sau này. Cho nên, thay vì oán hận A Chu, em hãy oán hận anh đi.”

“Mấy năm qua cậu ấy nghe lời mẹ, liên hôn, du học rồi tiếp quản công ty, anh cứ ngỡ cậu ấy đã cam chịu số phận… Nhưng em có biết hôm nay anh thấy gì trên điện thoại không?”

“Từ tháng trước, cổ phiếu của Thẩm thị đã liên tục chạm sàn, một tuần trước chính thức tuyên bố phá sản. Tập đoàn Đạt Thụy đại diện bởi nhà họ Tưởng đã lập tức phủi tay, hủy bỏ hôn ước giữa cậu ấy và Tưởng Điềm. Mẹ cậu ấy không chịu nổi cú sốc này nên đã lên cơn đau tim đột ngột, không kịp cứu chữa…”

“Đến lúc này anh mới hiểu, hóa ra cậu ấy chưa bao giờ cam chịu. Mẹ cậu ấy chia rẽ hai người, hủy hoại gia đình em, thì cậu ấy tự tay hủy diệt tất cả những gì bà ta trân quý nhất. Anh là người ngoài, không có tư cách phán xét chuyện này đúng hay sai, nhưng việc cậu ấy yêu em là sự thật.”

“Trước khi đến đây, cậu ấy có tìm anh. Cậu ấy nói nhà họ Thẩm không thiếu tiền, hỏi tại sao em chỉ lấy có 2 triệu tệ, anh đã không trả lời được. Cậu ấy lại bảo em lấy quá ít, rồi nhét cho anh một khoản tiền khổng lồ, nhờ anh chăm sóc nửa đời sau của em được an yên, còn dặn anh đừng nói cho em biết. Cậu ấy bảo việc cậu ấy sai đám anh em nhắc đi nhắc lại tên mình trước mặt em chỉ là vì không muốn em quên cậu ấy, mong em đừng hận cậu ấy…”

“Hành động của cậu ấy quá bất thường, lúc đó anh không nghĩ ngợi nhiều, hôm nay mới hiểu thấu ý đồ của cậu ấy.”

Cố Kiêu gạt những sợi tóc bết lệ trên mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi dưới ánh trăng lạnh lẽo:

“A Chu bị người ta đâm mấy nhát ở hầm gửi xe đêm qua, đến giờ vẫn hôn mê bất tỉnh. Tiểu Du, bất kể em có muốn quay về hay không, anh cũng không muốn em phải để lại nuối tiếc cả đời.”

14

Bóng cây và đá núi đột ngột hóa thành những mãnh thú hung tợn vồ lấy tôi.

Chân tôi nhũn ra, đổ sụp xuống mặt đất.

Khoảnh khắc này, tôi chẳng thể phân định đâu là địa ngục, chốn nào là nhân gian.

Cố Kiêu đưa tay đỡ lấy eo tôi nhưng không ngăn nổi đà ngã, đành để tôi ngồi bệt dưới đất.

“Sai rồi, sai hết rồi…”

Tôi cảm thấy tim mình như bị xé nát thành từng mảnh, đau đến tột cùng nhưng không sao khóc thành tiếng.

Diệp Sầm ép người quá đáng, hóa ra người khổ không chỉ có mình tôi.

Chỉ là tôi chọn cách trốn chạy, còn Thẩm Diệp Chu chọn cách trầm luân.

Anh biết cả đời này mình không thể thoát khỏi người mẹ như thế, nên đã âm thầm tích lũy sức mạnh.

Đằng sau vẻ ngoài phục tùng là sự nổi loạn; bên trong lớp áo an phận là sự hủy diệt.

Những năm qua tôi tự giam cầm tâm hồn mình, còn anh, chẳng phải cũng đang tự kết kén buộc mình đó sao?

Anh từng đùa rằng mình là con chim trong lồng, bảo tôi hãy đưa anh bay đi.

Giờ tôi mới biết, anh chính là con thuyền cô độc trên biển cả.

Biển khơi gió mưa mịt mù, anh cắm rễ giữa những dòng chảy ngầm, lênh đênh chẳng thể cập bến.

Sau này tôi đi ngang qua bờ, ném cho anh một sợi dây thừng.

Chỉ là thế lực bóng tối quá lớn, chính tay tôi lại cắt đứt sợi dây, đẩy anh trở lại giữa phong ba…

Cố Kiêu nói tôi và Thẩm Diệp Chu yêu nhau là lỗi của anh ta.

Nhưng khi mọi chuyện chưa xảy ra, ai có thể lường trước được sự đời…

“Tiểu Du, còn một chuyện nữa em bắt buộc phải biết.”

Cố Kiêu rút từ túi ra một xấp giấy trắng gấp gọn.

Anh ta quỳ xuống bên cạnh, mở giấy ra rồi dùng đèn pin điện thoại soi cho tôi xem.

Những nội dung trên đó đâm sầm vào mắt tôi, đau nhói.

Mỗi một tờ đều là đơn thuốc của mẹ tôi, đơn thuốc điều trị suy tim.

Đến lúc này tôi mới biết, hóa ra ngay cả mẹ cũng lừa dối tôi.

Bà quay về quê cũ là vì sức khỏe có vấn đề, bà không cho tôi về nhà ở là vì sợ tôi nhận ra sơ hở, những ngày bà lừa tôi đi thăm họ hàng thực chất là để đến bệnh viện chữa bệnh.

“Tiểu Du, dù em không màng đến A Chu nữa, thì cũng phải nghĩ cho sức khỏe của bác gái. Bác bị suy tim, là tâm bệnh, chỉ ở thành phố lớn mới có điều kiện điều trị tốt nhất. Nếu chữa trị tốt thì có thể sống thêm hơn 20 năm nữa, còn nếu cứ lơ là thì chỉ còn vài tháng thôi.”

Cố Kiêu ôm lấy tôi, thì thầm bên tai: “Quay về đi, đừng để bản thân phải hối hận.”

Tôi nghẹn đắng, không thốt nên lời.

Cố Kiêu cưỡng ép kéo tôi đứng dậy.

Quãng đường xuống núi là anh ta cõng tôi trên lưng.

Anh ta giống như một ông cụ non, suốt dọc đường cứ lải nhải không thôi:

“Tiểu Du, đơn thuốc của bác là anh trộm đấy, nếu bác có đánh anh thì em phải bảo vệ anh đấy nhé.”

“Nhưng em yên tâm, anh đã liên hệ bệnh viện xong xuôi rồi. Anh biết em không muốn về Bắc Thành, nên anh tìm một bệnh viện tim mạch hàng đầu ở Kinh Thành.”

“Chuyện tiền nong em đừng lo, có anh đây.”

“Hiện giờ tình hình ở Bắc Thành rất phức tạp, để A Chu ở đó không an toàn, anh đã nhờ người nhà tìm mối quan hệ chuyển cậu ấy đến Kinh Thành rồi.”

“Tiểu Du, hơn một tháng qua anh đã rất vui.”

“Anh biết em không thích anh, nhưng anh vẫn thích em. Em thấy đấy, anh vốn là kẻ kiêu ngạo và bá đạo, đã thích ai thì nhất định phải cho người đó biết.”

“Nói nhỏ cho em nghe cái này, mẹ anh từng tìm thầy đại sư xem bói cho anh, bảo năm 28 tuổi anh sẽ gặp được chân ái của đời mình. Thế nên, nể mặt anh đã đợi em lâu như vậy, hãy lập với anh một ước hẹn nhé.”

“Lấy kỳ hạn ba năm, nếu trong thời gian này em vẫn không ở bên Thẩm Nhị, vậy thì hãy gả cho anh đi. Anh còn trẻ, mới 25 tuổi thôi, ba năm anh vẫn đợi được. Nếu sau ba năm em vẫn không cần anh, anh sẽ cưới một cô vợ giàu có nào đó rồi đi chu du thiên hạ, không làm phiền em nữa.”

“Em không nói gì thì anh coi như em đồng ý rồi đấy…”

Anh ta cứ tự nói tự nghe, chẳng bận tâm tôi có đáp lại hay không.

Đường xuống núi có chút dốc, nhưng anh ta từng bước, từng bước, đi rất vững vàng.

Tôi gục đầu trên lưng anh ta, nước mắt lặng lẽ chảy thành dòng.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!