Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
7
“Anh ta… tiếp quản Thẩm gia rồi sao?” Trên đường ra ga, tôi sực nhớ tới lời của Thẩm Diệp Chu, bèn lưỡng lự hỏi.
“Năm ngoái sau khi thiếu gia tiếp quản công ty, phu nhân đã chuyển nhượng một nửa cổ phần đứng tên mình cho cậu ấy.” Thường Bân không giấu giếm, có lẽ vì cảm kích sự phối hợp của tôi lúc nãy.
“Tôi biết rồi, cảm ơn.” Tôi chủ động kết thúc chủ đề.
Khi còn bên Thẩm Diệp Chu, anh chưa từng giấu tôi điều gì.
Tôi biết cha anh trước khi mất đã để lại cho anh 10% cổ phần, đủ mười tám tuổi là có thể kế thừa.
Mẹ anh nắm 30%, giờ cho anh một nửa, nghĩa là trong tay anh có 25%.
Anh đã lấn lướt được mẹ mình, nắm quyền sinh sát tuyệt đối trong công ty.
Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ bị mẹ mình kìm kẹp nữa, tôi thầm nghĩ.
Tôi nhắm mắt lại, muốn chợp mắt một lát nhưng lòng dạ rối bời không sao ngủ nổi.
Theo thói quen, tôi đưa tay vào túi định lấy điện thoại, nhưng rồi khựng lại trước khoảng không trống rỗng.
Lúc này mới sực nhớ ra chiếc điện thoại ấy đã “thọ tận bình yên” mất rồi.
Có lẽ nhận ra động tác nhỏ của tôi, Thường Bân đột ngột lên tiếng: “Chuyện ngày hôm nay, tôi cũng chỉ là làm theo mệnh lệnh, mong Ninh tiểu thư đừng trách.”
“Tôi có tư cách để trách sao?” Tôi không nhịn được mà mỉa mai một câu.
Ông ta nhìn thẳng phía trước, không nói thêm lời nào.
Chiếc xe lao vun vút trên đường cao tốc hướng về thành phố lân cận.
“Có tiền mặt không?” Trước khi xuống xe, tôi hỏi.
Thường Bân mở ví: “Ninh tiểu thư cần bao nhiêu?”
“Hai trăm là đủ.” Tôi rút lấy hai tờ một trăm tệ, “Làm phiền bác Thường xách hộ tôi hành lý.”
Ông ta mở cửa bước ra.
Tôi lén nhét chiếc điện thoại mới vào hộc chứa đồ trước ghế phụ, rồi xách túi xuống xe.
Dưới sự “hộ tống” của Thường Bân, tôi đi thẳng tới sân ga.
Lần ly biệt này, từ nay trời cao biển rộng, sẽ chẳng còn ai có thể thao túng cuộc đời tôi được nữa.
Tàu cao tốc đổi sang tàu hỏa, tàu hỏa chuyển qua xe khách, xe khách thay bằng máy cày, rồi máy cày đổi thành xe ôm…
Sau khi bố qua đời, mẹ không muốn nhìn cảnh nhớ người nên đã âm thầm quay về đây.
Diệp Sầm mất đi “công cụ” cuối cùng để khống chế tôi, nên nửa năm qua bà ta giám sát tôi cực kỳ nghiêm ngặt.
Tôi đã phải năm lần bảy lượt chọc giận bà ta, mới thành công khiến bà ta “đuổi” tôi khỏi Bắc Thành.
Giờ đây, dù bà ta có nắm trong tay thông tin căn cước giả của tôi, thì cũng đừng hòng tìm ra một người giữa đại ngàn mênh mông này.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là khi biết ý định đi dạy tình nguyện của tôi, mẹ lại đề nghị tôi ở luôn ký túc xá trường.
Tôi chỉ còn cách tìm đến cô giáo tình nguyện đã liên lạc qua mạng, nhờ cô giới thiệu với hiệu trưởng.
May mà thầy hiệu trưởng là người thấu tình đạt lý, đã dọn dẹp cho tôi một gian nhà cấp bốn để làm phòng ở.
Đêm đó, núi rừng đổ một trận tuyết lớn.
Vì không quen với chiếc giường gỗ cứng nhắc và khí hậu lạnh lẽo ẩm ướt, nửa đêm tôi lên cơn sốt cao.
Trong cơn mê man, không hiểu sao tôi lại nghĩ đến Cố Kiêu, rồi sực nhớ ra “thỉnh cầu” đòi đưa tiễn của anh ta.
Tôi vừa khó chịu vừa thở dài.
Cuối cùng, tôi vẫn thất hứa với anh ta.
Trận ốm đến thật dữ dội, nhưng may là tôi có mang theo thuốc dự phòng nên cũng nhanh khỏi.
Sau khi dần quen với tiếng địa phương, tôi chính thức bắt đầu công việc giảng dạy của mình.
Tôi chọn dạy môn tiếng Anh.
Ban ngày đứng trên bục giảng trau dồi nhân cách cho đám trẻ, lúc rảnh rỗi lại về nhà phụ mẹ trồng rau.
Cuộc sống này xem như cũng được gọi là “an cư lạc nghiệp”.
Mỗi ngày, tôi đối mặt với những dân làng thuần hậu và những đứa trẻ khao khát con chữ.
Chúng ôm giữ hy vọng vô bờ bến về thế giới bên ngoài đại ngàn, và tôi chẳng bao giờ thấy phiền khi kể cho chúng nghe về những điều đó.
Kể từ khi có người bắt đầu dạm hỏi xem tôi có người yêu chưa, tôi cất hết tất cả váy vóc và những bộ cánh lộng lẫy vào rương.
Tôi để mặt mộc, để bản thân hoàn toàn tan vào mảnh đất này.
Sóng mạng trong núi không ổn định, nhưng bù lại điện nước rất tiện nghi.
Những lúc đêm thâu, khi nỗi nhớ nhung chẳng có nơi nào để gửi gắm, tôi lại tựa cửa đếm sao trời.
Đêm ở vùng cao luôn tĩnh lặng và tịch liêu, tưởng như có thể ôm trọn vạn vật, mà cũng như chẳng thể dung chứa nổi điều gì.
Chút yêu hận trong lòng, cứ thế dần trở nên hư ảo.
Đi dạy tình nguyện là ước mơ thuở thiếu thời, và sự bình lặng này sẽ là tông màu chủ đạo cho nửa đời còn lại của tôi.
Tôi cứ ngỡ đời mình sẽ trôi qua như thế, nào ngờ nửa năm sau, tôi lại gặp lại mẹ của Thẩm Diệp Chu.
8
Bà ta đến cùng với Thường Bân.
Tôi chú ý thấy họ hoàn toàn là nhờ những ánh mắt kinh ngạc của đám học trò.
Lúc đó, tôi đang mặc bộ đồ vải hoa lót bông quê mùa đến phát chán, cùng học sinh lớp một chơi trò “đại bàng bắt gà con” trên sân trường.
Còn bà ta diện một bộ sườn xám may đo cao cấp, trang điểm tinh xảo, đứng cách lớp hàng rào gỗ của trường học mà đánh giá tôi.
Phía sau bà ta là Thường Bân, người quanh năm trung thành với bộ comple đen, và một chiếc SUV hạng sang dính đầy bụi bặm, bùn đất.
Bất kể là người hay xe, tất cả đều lạc quẻ đến nực cười với cảnh vật xung quanh.
“Vô sự bất đăng tam bảo điện” không có việc gì thì chắc chắn họ chẳng tìm đến đây.
Họ có thể dựa vào bản lĩnh để tìm ra chốn này, tôi thực sự thấy khâm phục.
Tôi chọn một đứa trẻ cao lớn nhất đóng vai “gà mẹ” rồi rút khỏi trò chơi.
“Tôi tự thấy mình đã trốn đủ xa rồi, chẳng lẽ vẫn còn làm chướng mắt các người sao?” Tôi tiến đến đứng trước mặt họ.
“Ninh tiểu thư hiểu lầm rồi, phu nhân muốn mời cô quay về một chuyến.” Diệp Sầm mím chặt môi không nói lời nào, Thường Bân là người tiếp lời.
Tôi bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
“Rước tôi về? Các người có biết mình đang nói gì không đấy? Dùng hết tâm cơ thủ đoạn để đuổi tôi khỏi Bắc Thành, mới được nửa năm đã hối hận rồi à?”
Tôi nheo mắt nhìn Diệp Sầm.
Chỉ nửa năm không gặp, khuôn mặt ung dung quý phái của bà ta đã lộ rõ thêm vài phần già nua.
“Phu nhân không có ý đó…” Thường Bân dày mặt đứng ra làm hòa.
“Ninh Du, đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Tôi đã đích thân đến mời cô rồi, cô còn muốn thế nào nữa!” Diệp Sầm rõ ràng không hề có ý hạ mình, bà ta sa sầm mặt mũi bắt đầu quát tháo.
Bà ta đã trút bỏ bộ mặt giả nhân giả nghĩa, tôi cũng lười chẳng buồn đóng vai “bạch liên hoa” yếu đuối nữa.
“Cái thứ gọi là ‘mặt mũi’ ấy, tôi đã vứt đi từ bốn năm trước rồi.” Tôi cúi người ngắt một cọng cỏ đuôi chó, thong dong xoay vần trong tay, “Bà muốn không? Cho bà này.”
“Cô—” Diệp Sầm tức đến nổ phổi.
Thường Bân im lặng tiến lên, kéo Diệp Sầm ra phía sau mình.
“Ninh tiểu thư, phu nhân cũng có cái khó của bà ấy…” Ông ta khẽ khom lưng, thái độ cực kỳ cung kính, “Có thể nể mặt tôi mà theo chúng tôi về một chuyến được không?”
Ông ta hạ mình thấp đến mức ấy, khiến tôi đột nhiên không thể tiếp tục hung hăng được nữa.
“Cô giáo ơi, nhanh lại đây chơi với tụi con đi!”
Đúng lúc này, từ phía xa có tiếng học trò gọi với lên. Giọng nói non nớt đầy sức sống.
“Đến ngay đây, đợi cô chút!” Tôi khum hai tay làm loa, áp lên môi đáp lại chúng.
“Các người thấy rồi đấy, nơi này cần tôi hơn, tôi thực sự không đi được.” Tôi quay người lại, hai tay dang ra đầy vẻ bất lực, “Hơn nữa bây giờ tôi sống rất tốt, không có ý định ra ngoài xem thế giới rộng lớn thêm lần nào nữa đâu.”
“Ninh Du, cô đừng có quá đáng!” Cơn giận của Diệp Sầm lại tăng thêm một bậc.
“So với sự quá đáng của bà, tôi xem chừng vẫn còn non xanh lắm.” Tôi lắc lắc cọng cỏ trong tay, thản nhiên bồi thêm một nhát dao.
Thường Bân định nói gì đó, nhưng bị tôi trực tiếp ngắt lời.
“Tôi sẽ không quay về.” Tôi dứt khoát xoay người, “Đi thong thả, không tiễn.”
Vừa mới bước được một bước, bím tóc sau đầu đã bị tóm chặt.
Tôi đau đến vẹo cả cổ, quay đầu lại nhìn —
Diệp Sầm đang túm tóc tôi kéo giật về phía sau, gương mặt bà ta lúc này trở nên hung ác vô cùng.
Trong một giây, mọi sự nhẫn nhịn cuối cùng của tôi hoàn toàn tan vỡ.
“Định giở thói đàn bà chợ búa ra đây đấy à? Ai sợ ai chứ!”
Tôi vung chân, tung một cú đá thật mạnh về phía bà ta.
Diệp Sầm không ngờ tôi lại dám “thượng cẳng chân” như vậy, mặt cắt không còn giọt máu.
Thường Bân nhanh mắt nhanh tay lao ra chắn giữa hai chúng tôi, lãnh trọn cú đá thay cho bà ta.
Dù cú đá không trúng đích, nhưng ít ra bím tóc của tôi cũng đã được tự do.
Lúc vuốt lại tóc, tôi nhìn thấy vài sợi rụng rơi xuống đất.
Cảm giác như phổi mình sắp nổ tung vì tức giận.
“Đã bảo không về là không về! Muốn tôi đi cùng các người, trừ phi đánh gãy chân tôi rồi khiêng về!”
Tôi quăng lại một câu xanh rờn rồi bỏ đi.
“Thường Bân, đánh gãy chân nó cho tôi…” Diệp Sầm thét lên đầy vẻ điên cuồng.
Lần này, Thường Bân đứng im không nhúc nhích.
Tôi phớt lờ những lời nguyền rủa của Diệp Sầm, chặn mấy đứa học trò đang ngơ ngác đứng xem lại, lùa chúng vào lớp như gà mẹ che chở gà con.
Kẻ nào thích học thói chó điên cắn càn cứ việc, tôi thì chẳng muốn dây vào để rồi dính một mồm lông lá hôi hám.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨