Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIA GIA – NGOẠI TRUYỆN: LÂM YẾN

NGOẠI TRUYỆN: GÓC NHÌN CỦA LÂM YẾN

Năm mười hai tuổi, tôi và chị gái bị bắt cóc.

Kẻ bắt cóc yêu cầu bố mẹ tôi phải chọn “một mất một còn”, trong hai chị em chỉ có một người được sống.

Là một kẻ may mắn, tôi chính là người được chọn để tồn tại.

Kẻ bắt cóc nói được làm được, chị tôi bị cắt cổ ngay tại chỗ, ngã gục xuống sàn, máu tươi đầm đìa.

Chị nhìn về phía tôi, mắt đẫm lệ, đôi môi mấp máy liên tục nhưng chẳng thể phát ra âm thanh nào, chỉ có máu cứ thế tuôn trào.

Có lẽ vì cảnh tượng quá đỗi thảm khốc, hoặc có lẽ vì nó quá quen thuộc, những ký ức bị phong tỏa sâu trong đại não đột ngột phá tan xiềng xích, ùa về như thủy triều.

Những ký ức bị đánh mất vì sự ngây ngô khờ dại trước đây, cứ thế đột ngột ập đến chẳng kịp đề phòng.

Hóa ra, đây đã là lần thứ hai chị ngã xuống trong vũng máu trước mặt tôi.

Và cũng là lần thứ hai, chị dùng mạng sống để bảo vệ tôi.

Tôi vẫn còn nhớ năm bảy tuổi ấy, chị ôm chặt tôi vào lòng, dùng cơ thể mình hứng chịu những trận đòn roi, đấm đá của bọn bắt cóc.

Đến khi bị vứt ra khỏi xe, cả người chị đã mềm nhũn như một tảng bông.

Sau này, qua bao đêm dài đằng đẵng, tôi luôn tự hỏi: Tại sao mạng sống của mình cứ phải đánh đổi bằng mạng sống của chị?

Tôi dựa vào cái gì chứ?

Nhìn lại những khoảnh khắc ngắn ngủi chúng tôi ở bên nhau, tôi chưa từng mang lại cho chị điều gì tốt đẹp, trong khi mọi nỗi thống khổ của chị đều bắt nguồn từ tôi.

Từ giây phút tôi chào đời, tôi đã vô tình cướp đi tất cả những gì thuộc về chị.

Tình yêu của bố mẹ, sự bầu bạn trên con đường trưởng thành, và cả vô số khoảnh khắc được nuông chiều, làm nũng… Tất cả những gì chị thiếu vắng đều trở thành chất dinh dưỡng để nuôi lớn tôi.

Mà tôi thì chẳng hiểu gì cả.

Không hiểu nhưng lại sở hữu tất cả, đó là một loại “tội nghiệt” mang danh may mắn.

Những người như tôi thường được gọi bằng một cái tên: Kẻ hưởng lợi.

Mà kẻ hưởng lợi thì không có tư cách để oán hận bất kỳ ai.

Cũng giống như tôi căm ghét việc mình là người sống sót, nhưng lại vĩnh viễn không thể oán trách sự lựa chọn của bố mẹ.

Tôi đã thấu hiểu nỗi vất vả của chị, nhưng mãi mãi chẳng thể thực sự đồng cảm với tất cả những gì chị đã trải qua.

Nghĩ đi nghĩ lại, hóa ra chính tôi mới là nguồn cơn của tội nghiệt.

Nếu năm đó tôi không sinh ra, vị thế của chị trong nhà có lẽ đã hoàn toàn khác.

Nếu năm đó tôi hiểu chuyện hơn một chút, không đòi đi đốt pháo hoa bằng được, chúng tôi đã không gặp bọn buôn người, và chị cũng chẳng phải gánh chịu hậu quả từ việc tôi bị bắt cóc.

Hoặc giả như năm đó tôi không được tìm thấy, có lẽ theo thời gian, một ngày nào đó chị cũng sẽ hàn gắn được quan hệ với bố mẹ.

Nhưng cuộc đời làm gì có “nếu như”.

Tôi vĩnh viễn không quên được ngày hôm đó, chị ngã xuống mặt đất lạnh lẽo, khi tôi bò lại gần đã dính đầy máu trên người, rửa thế nào cũng không sạch. Cũng giống như cuộc đời tôi, lúc nào cũng nhuốm đầy máu của chị.

Mà tôi, đến cả tư cách chọn cái chết cũng không có.

Sau khi chị mất, mẹ tôi dần trở nên loạn trí, bà thường vô thức khóc lớn rồi lại cười điên dại, có đôi khi bà nhận nhầm tôi thành chị.

Bà quỳ trước mặt tôi, khóc lóc nói lời xin lỗi.

Bố tôi thì tóc bạc trắng chỉ sau một đêm, nhưng vẫn phải gồng mình chống đỡ công ty.

Đôi mắt từng rất tinh anh của ông giờ chẳng còn chút ánh sáng nào, chỉ còn lại sự già nua và đục ngầu.

Cái nhà này vẫn còn đó, nhưng lòng người đã tan tác rồi.

Sinh mạng của chị đè nặng lên vai chúng tôi, không một ai gánh vác nổi.

Đôi khi tôi thấy thế giới của người lớn thật nực cười, mất đi rồi mới bắt đầu hối hận, thì có ích chi?

Tôi không hiểu nổi, chỉ có thể lạnh lùng nhìn họ đau khổ, tách biệt bản thân như một kẻ đứng xem kịch.

Tôi không tài nào thân thiết với bố mẹ được nữa, cũng không thể tự hòa giải với chính mình.

Tôi chỉ có thể ép bản thân phải ghi nhớ mọi thứ về chị.

Chị thích sữa tắm hương hoa nhài, thích quần áo màu xanh nhạt, thích xem phim hài, thích ăn quà vặt vỉa hè, không thích đồ Tây, không thích chụp ảnh, không thể ăn hải sản… Những cuốn sách chị từng đọc, những vở ghi và sổ bài tập chị từng dùng, tôi đều lật đi lật lại xem đến thuộc lòng.

Những dấu ấn cuộc đời thuộc về chị, tôi ép bản thân phải khắc sâu lên cơ thể mình.

Đó là xiềng xích mà tôi tự đeo vào. Nỗi đau của người khác có thể được thời gian làm nhạt nhòa và xoa dịu, nhưng tôi thì vĩnh viễn không có tư cách để quên chị.

Người cũng giống như tôi, không thể nào quên được chị, còn có Hạ Tri Hành.

Sau này tôi mới biết, anh chính là người năm xưa cùng bị bắt cóc với chị em tôi, và cuối cùng nhờ có chị giúp đỡ mà trốn thoát được.

Anh cũng là người duy nhất ở bên cạnh chị vào những năm tháng chị đau khổ và bất lực nhất.

Anh yêu chị.

Sau khi chị mất, Hạ Tri Hành ra nước ngoài.

Lúc trở về, anh toàn quyền tiếp quản tập đoàn Hạ thị, trở thành “Hạ tiên sinh” mà ai ai ở Giang Thành cũng phải nịnh bợ.

Anh xuất hiện ở vị thế cao vời vợi, dùng tư thái của một kẻ bề trên nhìn xuống tất cả.

Vào thời điểm nhà họ Lâm khó khăn nhất, bố tôi đã phải cầu xin đến trước mặt anh, uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày ngay trên bàn tiệc.

Khi ấy, Hạ Tri Hành ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọa, thờ ơ nghịch chuỗi phật châu trên tay, giọng nói lạnh lẽo thấu xương:

“Lâm tổng, ông đã bao giờ nếm trải cảm giác tuyệt vọng thực sự chưa? Cái loại tuyệt vọng khi bị chính cha mẹ mình từ bỏ và chỉ biết nằm chờ chết ấy.”

“Ông làm bao nhiêu lễ siêu độ cho cô ấy, rốt cuộc là muốn xua đuổi oán hận của cô ấy, hay là thực lòng mong cô ấy có một kiếp sau tốt đẹp? Ít nhất là… đừng bao giờ gặp lại hạng bố mẹ như các người nữa.”

Những kẻ trên thương trường vốn giỏi nhìn gió đổi chiều, chẳng ai dám ra tay giúp đỡ.

Nhà họ Lâm gần như phá sản, nhưng vào phút cuối, Hạ Tri Hành lại ra tay cứu vãn, với điều kiện là bố mẹ không được phép gặp chị thêm một lần nào nữa.

Năm đó sau khi chị hỏa táng, mẹ tôi ôm khư khư hũ tro cốt nhất quyết không chịu chôn cất, cứ để mãi trong phòng.

Sau này, Hạ Tri Hành đã mang tro cốt của chị đi, chôn dưới gốc cây ngô đồng trong chùa.

Nơi đó rất thanh tịnh, mỗi ngày đều có tiếng tụng kinh, có hương hoa, tiếng côn trùng và những cơn gió mát lành.

Mỗi tháng Hạ Tri Hành đều đến chùa ở lại một tuần, ăn chay, chép kinh, cầu cho chị một kiếp sau thuận buồm xuôi gió, bình an.

Tôi đã gặp Hạ Tri Hành vài lần, cổ tay trái của anh luôn đeo một chuỗi phật châu, nhìn từ xa anh đạm mạc như kẻ không thuộc về hồng trần.

Nhưng mỗi khi đứng dưới gốc cây ngô đồng đó, chân mày và ánh mắt anh lại trở nên thanh khiết, rạng rỡ như gió xuân mưa phùn tháng Tư.

Mọi người đều nghĩ Hạ Tri Hành tính tình lãnh đạm, vô dục vô cầu, chỉ mình tôi biết, không phải không có người có thể khiến anh mỉm cười, chỉ là người đó đã không còn nữa.

Tôi sống vất vưởng qua năm năm.

Năm lớp 12, có một nam sinh tỏ tình với tôi, tôi không đồng ý, hắn bắt đầu lôi kéo bạn bè bắt nạt tôi.

Những lời đồn thổi ngoài kia tôi nghe rất nhiều, nhưng chẳng bận tâm, mặc kệ họ thêm mắm dặm muối.

Thế nhưng, hắn không nên làm vỡ mặt dây chuyền của tôi.

Mặt dây chuyền đó là do chính tay chị xâu lại tặng tôi khi chị dắt tôi đi làm gốm.

Trong nhà, đồ đạc thuộc về chị chẳng còn bao nhiêu.

Sau khi Hạ Tri Hành mang tro cốt đi, bố đã bảo bảo mẫu dọn trống phòng của chị, tất cả đồ đạc đều được thu dọn và đem đốt sạch.

Ông ngồi trên ghế, sống lưng không còn thẳng tắp nữa, chỉ trầm giọng nói rằng người còn sống thì phải biết nhìn về phía trước.

Ông nhân lúc tôi không có nhà để xử lý tất cả, và đang lên kế hoạch di cư.

Kỷ vật của chị ít ỏi đến thế, chờ đến khi tôi về chỉ còn lại một nắm tro tàn.

Ngoài những cuốn sách tôi đã sớm mang về phòng mình, mặt dây chuyền đó là niềm an ủi cuối cùng của tôi.

Vậy mà lại bị hắn làm vỡ.

Lấy gì để đền đây?

Tôi đã nghĩ rất lâu, và quyết định dùng mạng của hắn để đền.

Tôi điên cuồng lao vào đánh nhau với hắn.

Cuối cùng, hắn đầu rách máu chảy phải nhập viện, còn tôi thì vào đồn cảnh sát.

Với địa vị của nhà họ Lâm lúc này, họ không cứu nổi tôi, nhưng tôi chẳng hề thấy lo lắng.

Đối với tôi, cái chết hay sự sống cũng chỉ khác biệt giữa việc nhắm mắt và mở mắt mà thôi.

Nhưng tôi không ngờ Hạ Tri Hành lại đến đón tôi.

Anh che ô đứng dưới màn mưa, phía sau là bóng tối vô tận.

Anh ôn tồn lên tiếng, giọng nói vương chút ẩm ướt của nước mưa:

“Về nhà thôi.”

Nhờ có sự can thiệp của Hạ Tri Hành, mọi chuyện nhanh chóng được dàn xếp ổn thỏa.

Tôi ở nhà nghỉ ngơi một tuần.

Sau đó, Hạ Tri Hành thông báo cho chúng tôi rằng anh ấy sẽ tổ chức lễ siêu độ cuối cùng cho chị gái. T

rụ trì nói cần người thân trực tiếp cầm dải lụa đỏ dẫn đường, nhờ vậy mà bố mẹ mới có thể đến đó.

Ngày hôm ấy trên núi, Hạ Tri Hành bảo đã làm xong thủ tục chuyển trường cho tôi.

Tôi hỏi anh tại sao lại quan tâm đến tôi, anh không nhìn tôi, ánh mắt đặt lên cây ngô đồng kia, đầy luyến lưu và sâu thẳm: “Em là người thân duy nhất còn lại của Gia Gia.”

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng cảm thấy mệt mỏi rã rời.

Tại sao đã năm năm kể từ ngày chị mất, tôi vẫn đang hưởng thụ những đặc ân liên quan đến chị?

Tôi rốt cuộc là hạng người tồi tệ đến nhường nào?

Không có câu trả lời.

Người ta thường bảo người chết sẽ báo mộng, nhưng chị chưa bao giờ chịu bước vào giấc mơ của tôi.

Tôi chẳng có nơi nào để hỏi.

Sau khi chuyển trường, tôi cứ ngỡ mình sẽ tiếp tục sống một cuộc đời như mặt hồ nước đọng.

Thế nhưng, tôi đã gặp một người, một người rất giống chị tôi.

Cách nói năng, thói quen, ánh mắt, cho đến cảm giác mà cô ấy mang lại, tất cả đều giống đến lạ kỳ.

Đôi khi tôi rơi vào ảo giác, rằng cô ấy chính là chị tôi, hoặc linh hồn của chị đang trú ngụ trong thân xác cô ấy.

Nhưng tôi biết đó chỉ là vọng tưởng.

Người chết sao có thể hồi sinh?

Dẫu vậy, tôi vẫn không thể kìm lòng mà muốn xích lại gần cô ấy.

Mỗi khi ở bên cô ấy, tôi luôn vô thức nhớ về chị.

Những tâm sự giấu kín nơi đáy lòng chẳng thể tỏ cùng ai, tôi lại luôn tự nhiên kể cho cô ấy nghe.

Giống như tôi tin chắc rằng, cô ấy nhất định sẽ lắng nghe, nhất định sẽ thấu hiểu, và nhất định sẽ phản hồi.

Có một lần tôi hỏi cô ấy: “Cậu có tin người đã khuất sẽ quay trở về không?”

Cô ấy vẫn cầm bút, thản nhiên tính toán trên tờ giấy nháp: “Tớ tin rằng người còn sống nên bước tiếp với phần sự sống của cả hai người.”

Cơn gió nhẹ mơn man lọn tóc, cô ấy đưa tay vén tóc ra sau vành tai, mang theo một làn hương hoa nhài thanh khiết.

Khi ngẩng lên nhìn tôi, khóe môi cô ấy hiện ra một lúm đồng tiền nông, ánh mắt như gió xuân ấm áp.

Giây phút ấy, tôi sững sờ đến mức quên cả thở.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, mình sẽ được “tái sinh” một lần nữa từ trong ánh mắt của một người lạ, người vừa giống lại vừa không phải là chị tôi.

Tôi nghĩ, chắc chắn linh hồn của chị đã cứu rỗi tôi thêm một lần nữa.

Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ mãi cảm nhận được hào quang của chị.

Ngôi sao mang tên “Chị Gái” sẽ vĩnh viễn không bao giờ lặn xuống.

Lần này, tôi thực lòng muốn sống tốt cuộc đời mình.

Rất lâu về sau, tôi lại mơ thấy đêm bị bắt cóc năm ấy.

Mơ thấy chị nằm trong vũng máu, chị nhìn tôi, mắt đẫm lệ, đôi môi mấp máy liên hồi.

Chị ơi, vào khoảnh khắc cuối cùng khi sự sống dần tan biến, rốt cuộc chị đã muốn nói gì với em?

Tôi đoán, chắc chắn đó không phải là oán hận hay trách móc.

(HẾT)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!