Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
22
Ngày công bố kết quả thi liên khảo, giáo viên chủ nhiệm cười rạng rỡ, báo rằng tôi đạt tổng điểm đứng đầu kỳ thi lần này, yêu cầu tôi làm đại diện học sinh ưu tú phát biểu trong buổi lễ chào cờ thứ Hai tuần tới.
Thực ra thành tích trước đây của Trình Như Ý vốn đã rất tốt, luôn giữ vững trong top 50 toàn khối, chỉ có môn Toán và Vật lý hơi yếu.
Mà hai môn này lại đúng là sở trường của tôi, vì thế thành tích lần này thăng tiến rõ rệt.
So với sự tiến bộ của tôi, thành tích của Lâm Yến cũng khiến người ta kinh ngạc.
Ngày thường em không nghe giảng, không làm bài, nhưng kết quả xếp hạng tổng vẫn đứng trên Trịnh Nghiên tận 30 bậc, đặc biệt là môn Tiếng Anh, điểm viết gần như tuyệt đối.
Trịnh Nghiên tức đến giậm chân, gặng hỏi em học thêm ở đâu.
Lâm Yến thậm chí không thèm nhìn tờ phiếu điểm, quăng thẳng vào ngăn bàn: “Chép đấy.”
Trịnh Nghiên tin sái cổ, quay đầu nhìn quanh, thầm thì: “Cái này mà cũng dám nói thẳng ra à?”
Lâm Yến liếc cậu ấy một cái, rồi im lặng.
Trịnh Nghiên lại quay sang hỏi tôi: “Cậu cũng đi học thêm à? Tiến bộ thần tốc thế!”
“Tớ nhớ trước đây câu đại số cuối cùng bọn mình toàn bỏ tay, cậu lén lút trở nên bá đạo từ lúc nào thế?”
Tôi cầm tờ đề toán của Trịnh Nghiên xem qua, khoanh vào mấy câu sai: “Mấy câu này đều kiểm tra cùng một kiến thức thôi, cậu nhớ kỹ là lần sau không sai nữa. Đây này.”
Tôi lấy trong cặp ra mấy tờ giấy A4 đã đóng tập đưa cho cậu ấy.
“Đây là sơ đồ tư duy các kiến thức trọng tâm tớ tự hệ thống lại, cậu tham khảo xem. Thực ra nhiều chỗ không phải cậu không biết làm, mà là các điểm kiến thức chưa được kết nối lại với nhau thôi. Khi mạch lạc rồi thì sẽ thấy mọi thứ sáng tỏ ngay.”
Lâm Yến không biết đã nhìn sang từ lúc nào, ánh mắt em khẽ động: “Cái này cũng là cậu học trên mạng à?”
Hệ thống sơ đồ tư duy là thói quen lâu năm của tôi.
Trước đây mỗi môn tôi đều làm một bản kẹp trong sách, nếu Lâm Yến từng lật xem sách cũ của tôi, chắc chắn sẽ không thấy xa lạ.
“Đúng vậy, nghe nói đây là ‘bí kíp’ của một thủ khoa nào đó đấy.”
“Cậu cũng từng xem qua rồi sao?”
Lâm Yến cúi thấp mắt, như đang tự lẩm bẩm: “Bí kíp thủ khoa… Tôi cũng có một bản.”
Tôi nương theo lời em mà hỏi: “Chị gái cậu là thủ khoa khối tự nhiên đúng không?”
Lâm Yến nhìn tôi, trong mắt thoáng hiện lên một tia tự hào, khóe môi vô thức hơi nhếch lên: “Ừm, chị gái tôi là một người rất lợi hại.”
Tôi mỉm cười: “Vậy thì cậu cũng sẽ rất lợi hại thôi.”
Sắc mặt Lâm Yến bỗng chốc cứng đờ, rồi em lại trở về vẻ lạnh lùng như cũ, quay mặt đi: “Tôi thì không.”
23
Kể từ khi các bạn trong lớp biết tôi hệ thống lại sơ đồ tư duy, ai nấy đều tranh nhau mượn để chuyền tay nhau đọc.
Cuối cùng, giáo viên chủ nhiệm đã mượn bản gốc đem lên văn phòng in ấn, phát cho mỗi người một bản.
Trịnh Nghiên hỏi tôi có thể gửi ra ngoài không, cậu ấy bảo chị họ cậu ấy hôm trước thấy cũng muốn xin một bản, nhưng không biết tôi có ngại chia sẻ cho người ngoài không.
Tuy có chút dở khóc dở cười, nhưng việc này lại vô tình gợi cho tôi một nguồn cảm hứng mới.
Tối hôm đó, tôi đăng ký một tài khoản trên ứng dụng đồ cũ Xianyu, treo bản sơ đồ tư duy mình đã hệ thống lên để bán, không quên chụp kèm cả tờ bài thi liên khảo vừa rồi.
Chẳng ngờ lại có người mua thật. Chỉ trong một ngày tôi đã bán được ba bản, trừ chi phí in ấn và vận chuyển, tôi lãi ròng 200 tệ.
Cầm số tiền đó, tôi mua cho mẹ Trình Hồng hai đôi ống tay áo mới, mua cho bà nội một chiếc gối tựa lưng.
Mẹ cầm đôi ống tay áo mà mừng quýnh, nhưng lại dặn tôi đừng lo chuyện kinh tế trong nhà, mẹ bảo sạp sủi cảo này đủ sức nuôi tôi vào đại học, bảo tôi đừng tự tạo áp lực cho mình.
Tôi mỉm cười bóp vai cho mẹ, nói rằng ghi chép đều có sẵn nên chẳng tốn sức là bao, mẹ mới yên lòng.
Kết quả là sáng hôm sau, bà nội lại gọi tôi qua, hỏi có phải dạo này thiếu tiền tiêu nên mới phải đi kiếm thêm không.
Bà dúi vào tay tôi một tờ tiền đỏ, bảo tôi phải chuyên tâm học hành.
Tôi giải thích mãi bà mới tin là tôi không hề thắt lưng buộc bụng.
Ngày hôm ấy bước ra khỏi cửa, tôi cảm thấy cả ngọn gió lạnh cũng trở nên hiền hòa.
Cứ sống như thế này, mỗi ngày đều tràn đầy hy vọng.
Cuộc sống bình lặng tiếp diễn, học kỳ một lớp 12 dần đi vào hồi kết, thành tích của tôi đã ổn định ở vị trí đứng đầu khối.
Dạo gần đây tôi hay thầm tính toán tìm việc làm thêm vào kỳ nghỉ đông, tôi muốn để dành một khoản tiền để sau khi tốt nghiệp có thể đưa mẹ và bà nội đi tham quan đây đó.
Vào một ngày, khi tôi đang ngồi giải đề, Lâm Yến đến và bảo tôi rằng khu vực chợ đêm sắp bị giải tỏa để cải tạo, sau này không cho bày sạp nữa.
Ban ngày em vừa nói, buổi tối mẹ Trình Hồng đã lộ vẻ thẫn thờ.
Tôi đoán tin tức đã lan truyền trong giới buôn bán, nhưng mẹ không nói nên tôi cũng giả vờ như không biết.
Một đêm nọ, tôi nghe thấy mẹ đang bàn bạc với bà nội xem sau này sẽ đi đâu.
Sạp sủi cảo của gia đình truyền từ đời bà nội xuống, vốn chưa bao giờ thuê cửa hàng, trước đây toàn bày ngoài lề đường nhưng thường xuyên bị trật tự đô thị xua đuổi.
Chân mẹ không tốt, lại phải đẩy xe nên vô cùng bất tiện.
Sau này phải tốn chút tiền mới tìm được một vị trí trong chợ đêm, dù hơi khuất nhưng ít nhất không bị ai đuổi, lại gần trường tôi học.
Giờ chợ đêm không cho bán nữa, nhất thời chẳng biết đi đâu về đâu.
Tôi nghe một lúc rồi về phòng lấy giấy bút, đi sang chỗ bà nội và mẹ ngủ.
Bà thấy tôi vào thì vội vàng nhét túi sưởi vào tay tôi.
“Sao muộn thế này còn chưa ngủ, mai còn đi học mà.”
Tôi ngồi xuống cạnh giường, nghiêm túc hỏi mẹ: “Mẹ ơi, chúng ta có nên cân nhắc thuê một cửa hàng không ạ?”
Từ lúc Lâm Yến báo tin, tôi đã nghĩ đến việc này.
Nếu thuê riêng một mình thì áp lực kinh tế sẽ rất lớn, nên phải tính đến chuyện thuê chung, hơn nữa không được quá xa trường tôi để có chuyện gì tôi có thể chạy đến ngay.
Mấy ngày nay tôi đã quan sát các cửa hàng gần trường và phát hiện có một tiệm chỉ mở vào buổi sáng của một cặp vợ chồng già bán bánh bao.
Tôi đã hỏi thử xem có thể thuê chung không: họ làm buổi sáng, mình làm buổi tối, tiền thuê chia đôi, điện nước ai dùng nấy trả, và họ đã đồng ý.
Tôi mở cuốn sổ tay ra, bên trong là chi tiết tiền thuê và chi phí điện nước dự tính mỗi tháng.
Mẹ nhìn nội dung trong sổ, vừa ngạc nhiên vừa ngập ngừng: “Con tìm hiểu những thứ này từ bao giờ thế?”
“Lúc đi ngang qua buổi sáng, con tiện miệng hỏi thôi ạ.”
“Mẹ cân nhắc nhé, mặt bằng này thực sự rất ổn. Con bán ghi chép cũng kiếm được một ít, đủ trả tiền cọc và tháng thuê đầu tiên. Tháng sau là nghỉ đông rồi, con có thể đi làm thêm nữa.”
“Có cửa hàng tuy tốn thêm chút tiền nhưng ổn định, sau này mẹ cũng không phải dầm mưa dãi nắng bên ngoài nữa.”
“Con sắp tốt nghiệp rồi, mẹ đừng mãi lo để dành tiền cho con. Lên đại học con có thể xin vay vốn sinh viên hoặc đi làm thêm mà.”
Bà nội thở dài, mắt hơi đỏ: “Như Ý của chúng ta thực sự trưởng thành rồi.”
Giọng mẹ nghẹn ngào: “Cái con bé này, chẳng phải bảo con đừng lo mấy chuyện này sao?”
Tôi ôm lấy cánh tay mẹ, mỉm cười: “Mẹ ơi, con lớn rồi, có những chuyện mẹ cứ nói với con. Đừng lo lắng, chỉ cần gia đình mình ở bên nhau, ngày tháng chắc chắn sẽ ngày một tốt lên.”
Mẹ vỗ vỗ lưng tôi: “Được rồi, mẹ biết rồi.”
Ánh đèn vàng vọt, bà nội tựa lưng vào đầu giường, tôi và mẹ ngồi ở góc giường.
Một tấm rèm ngăn ra một mảnh trời nhỏ bé, nơi được gọi là Nhà.
Dù cuộc sống luôn mang đến vạn nỗi đắng cay, nhưng chỉ có tình yêu và sự bầu bạn của người thân mới là liều thuốc chữa lành duy nhất.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨