Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
13
Vào đến lớp, tôi lật xem sách giáo khoa của Trình Như Ý.
May mắn là dù năm năm đã trôi qua, kiến thức có cập nhật nhưng thay đổi không quá lớn.
Đối với tôi, tôi chỉ mới tốt nghiệp được nửa năm, những trọng tâm kiến thức phần lớn vẫn còn ghi nhớ rõ ràng.
Chỉ cần bắt đầu nỗ lực lại từ bây giờ, thi đỗ một trường đại học trọng điểm chắc chắn không phải chuyện khó.
Tan học, tôi ghé qua tiệm sách ở cổng sau, mua mấy cuốn sách tham khảo rồi rẽ sang khu chợ đêm đối diện phố.
Mẹ của Trình Như Ý , cô Trình Hồng đang bán sủi cảo ở đó.
Thường ngày sau khi tan học, Trình Như Ý sẽ qua phụ giúp một tay, sau đó hai mẹ con cùng nhau về nhà.
Khi tôi đến, cô Trình Hồng đang ngồi bên chõng tre gói sủi cảo, bên cạnh là nồi nước sôi sùng sục, hơi nước bốc lên bảng lảng khiến đường nét gương mặt cô trở nên dịu hiền hơn.
Tôi chợt ngẩn ngơ nhớ về bóng hình ngồi bên giường mình suốt mấy ngày hôn mê vừa qua, cũng gầy gò và dịu dàng như thế.
Tôi khẽ gọi: “Mẹ, con tan học rồi.”
Trình Hồng ngước mắt lên, ánh mắt bà sáng rực khi thấy tôi.
Bà đặt công việc đang làm xuống, bưng một đĩa sủi cảo nhỏ đổ vào nồi.
“Mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi con, mẹ để dành cho con một bát sủi cảo nhân rau cần mà con thích nhất đây.”
Tôi đặt cặp sách xuống, nhanh nhẹn dọn dẹp rồi lau sạch bàn ăn.
“Còn nhiều chưa bán hết không mẹ?”
“Chỉ còn vài bát cuối thôi, bán nốt là mình về nhà.”
Trình Hồng bưng bát sủi cảo nóng hổi đặt trước mặt tôi, rồi lại quay về sạp tiếp tục gói bánh.
Ánh đèn tuýp trên đầu rọi xuống tấm lưng gầy guộc của bà, kéo dài một vệt bóng gầy guộc trên mặt đất.
Hơi nóng từ bát sủi cảo bốc lên nghi ngút, mắt tôi cũng vương chút hơi ẩm.
Trình Hồng mỉm cười ngoảnh lại nhìn tôi, đôi mắt hiền từ ẩn sau làn sương khói: “Mau ăn đi con, kẻo nguội mất.”
Tôi cúi đầu, vùi mặt vào bát, dùng thìa nhỏ múc một miếng sủi cảo cho vào miệng.
Cảm giác nóng hổi, hòa quyện với hương thơm thanh mát của rau cần và vị cay nồng nhẹ của tiêu trắng, nuốt xuống một hơi, hơi ấm lan tỏa từ dạ dày thấu tận tim gan.
Tôi múc thêm miếng nữa, lặng lẽ nhai kỹ cái hương vị được trân trọng này.
Tôi ăn sạch sành sanh bát sủi cảo, đến nước cũng không còn một giọt.
Trình Hồng cười hiền từ thu dọn bát, bảo rằng ăn ngon miệng thì sức khỏe mới chóng hồi phục.
Khi tôi và mẹ về đến nhà, bà nội đã ngủ say.
Tôi vào phòng bắt đầu làm bài tập.
Dù là học lại lớp 12, tôi cũng không dám ôm tâm lý cầu may.
Muốn đạt kết quả tốt nhất ở chặng cuối này, một khắc cũng không được lơ là.
Một lúc sau có tiếng gõ cửa, mẹ bưng một chậu nước vào, bên trên lềnh bềnh mấy lá ngải cứu.
Gương mặt bà thoáng vẻ lo âu: “Sáng nay bà nội bảo con lại gặp ác mộng, liên tiếp mấy ngày rồi, ngủ không ngon giấc sao mà chịu nổi.”
Vừa nói, bà vừa dùng lá ngải cứu thấm nước vẩy nhẹ quanh giường tôi, sau đó dùng ngón tay ướt ấn nhẹ lên trán tôi.
“Chắc là hôm nọ rơi xuống nước nên bị kinh động tâm thần rồi. Cuối tuần này hai mẹ con mình lên chùa bái Phật một chuyến.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
14
Thứ Bảy, mẹ dậy từ tờ mờ sáng để đưa tôi bắt xe đến chân núi.
Ngôi chùa nằm trên đỉnh núi, không có xe cộ hay đường tắt, muốn vào lễ bái chỉ có thể leo từng bậc thang một. Dù vậy, khách hành hương vẫn nườm nượp không ngớt, bởi ngôi chùa này nổi tiếng là rất linh ứng.
Chân mẹ không tốt, từng bước đi đều chậm chạp.
Bà nắm lấy tay tôi, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng nét mặt lại vô cùng nhẹ nhõm.
“Bồ Tát ở đây linh thiêng lắm, lát nữa con nhớ bái lạy cẩn thận.”
“Một là để xua đi những cơn ác mộng gần đây, hai là con sắp thi đại học rồi, cầu cho được kết quả tốt lành.”
Tôi khẽ đáp lời, cẩn thận dìu bà chậm rãi leo lên.
Khi còn cách chùa một đoạn, những tiếng tụng kinh vang vọng đã truyền đến tai.
Vừa tới nơi, một vị tiểu hòa thượng đã đợi sẵn ở cổng chùa.
Cậu bảo ở chính điện đang có quý nhân làm lễ siêu độ, nên dẫn mẹ con tôi vào điện phụ.
Chúng tôi bái Phật xong, quyên một ít tiền dầu đèn, đang định ra về thì mẹ được trụ trì gọi lại nói chuyện, bảo rằng hôm nay hữu duyên muốn tặng bà một quẻ xăm.
Tôi không cần đi theo nên đứng ở sân đợi.
Giữa sân có một cây ngô đồng, cành lá sum suê, thân cây to lớn chắc nịch, trông đã có nhiều năm tuổi.
Trên cành có vài sợi dây đỏ treo lủng lẳng, tôi hiếu kỳ tiến lại gần hơn.
Bất chợt một cơn gió thoảng qua, tiếng lá cây xào xạc hòa cùng tiếng Phạn vang vọng, tôi dường như nghe thấy tiếng chuông gió trong trẻo đâu đây.
Đang định lắng nghe kỹ hơn thì một bàn tay đột ngột túm lấy tôi.
Đập vào mắt tôi là một gương mặt không thể quen thuộc hơn.
So với năm năm trước, bà đã già đi rất nhiều, chẳng còn chút gì vẻ cao quý của ngày xưa, chỉ còn lại nét tang thương hằn sâu, đến mái tóc cũng có phần rối bời.
Bà nắm lấy tay tôi, ánh mắt có phần dại đi nhưng giọng nói lại vô cùng khẩn thiết: “Cháu có thấy con gái bác đâu không?”
Khoảnh khắc ấy, thời gian và dòng suy nghĩ như bị kéo về một nơi rất xa.
Quá khứ mười chín năm ròng rã tựa như khói mây, hiện ra rồi lại tan biến.
Tôi nhìn bà, trong cơn bảng lảng lại nghe thấy tiếng chuông gió ấy, từng nhịp, từng nhịp gột rửa tâm trí tôi.
Lá ngô đồng lác đác rụng rơi, và trước mắt tôi, mọi thứ dần trở nên sáng tỏ.
Tôi nhẹ nhàng gạt tay bà ra, bình thản lắc đầu: “Cháu không thấy.”
Dứt lời, bà đột nhiên khuỵu xuống như người kiệt sức, cả cơ thể rũ rượi trên mặt đất.
“Có ai thấy con gái tôi không…” Bà vùi mặt vào đôi bàn tay, òa khóc nức nở.
Tôi lặng lẽ đứng yên tại chỗ, nhìn những sợi dây đỏ tung bay giữa tàng lá ngô đồng vàng rực, lòng không một chút gợn sóng.
Ở đây không có con gái bà.
Con gái bà đã chết dưới tay bọn bắt cóc từ năm năm trước rồi.
Là chính bà đã chọn như thế.
15
Tiếng tụng kinh vẫn tiếp diễn đều đặn.
Tôi đứng dưới gốc cây, chợt bàng hoàng nhận ra: Hóa ra nghi lễ siêu độ ngày hôm nay là dành cho tôi.
Họ làm vậy là mong tôi đừng ôm lòng oán hận, hay là đang cầu xin cho tôi một kiếp sau tốt đẹp?
Tôi không biết.
Linh hồn con người liệu có thực sự được hóa độ?
Tôi cũng chẳng hay.
Tôi chỉ biết người chết như đèn tắt, mọi nhân quả khi còn sống đều đã tan biến theo cái chết, cũng giống như sợi dây huyết thống mỏng manh kia, đã tiêu tán cùng sinh mệnh của Lâm Gia rồi.
Từ nay về sau, không hận cũng chẳng yêu, đôi bên không còn can hệ.
Tôi thu hồi tầm mắt, quay người rời khỏi sân chùa.
Khi mẹ tìm thấy tôi, tôi đang ngồi xổm trước cổng chùa nhẩm từ vựng tiếng Anh.
Mắt bà lấp lánh niềm vui, tay cầm một chiếc bùa hộ mệnh màu vàng có thêu chỉ đỏ.
“Trụ trì nói rồi, đeo lá bùa bình an này vào, từ nay về sau vạn sự hanh thông.”
Mẹ cẩn thận nhét lá bùa vào túi áo tôi như vừa hoàn thành một đại sự, vẻ mặt vô cùng nhẹ nhõm.
“Về nhà thôi con, hôm nay mình không dọn hàng nữa, hai mẹ con mình ăn chay một ngày.”
Lúc xuống núi, tôi liếc nhìn về phía chính điện.
Có hai người đang đứng trước cửa: một là vị trụ trì mặc cà sa, người kia là một người đàn ông trẻ tuổi.
Anh ta dáng người cao ráo, diện bộ vest đen chỉnh tề, toát lên vẻ cao quý, cổ tay trái đeo một chuỗi phật châu.
Từ góc độ này, tôi chỉ thấy được góc nghiêng khi anh đang cúi đầu nghe trụ trì nói chuyện.
Tôi chưa từng gặp anh ta, nhưng lại thấy quen thuộc vô cùng.
Định nhìn thêm vài lần nữa thì anh ta đã nhanh chóng bước vào trong điện.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨