Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
10
Năm lớp 12, tôi học như điên như dại, cuối cùng cũng đạt điểm cao như nguyện vọng. Khi điền đơn vào đại học, tôi cố tình chọn một ngôi trường thật xa.
Những dịp lễ tết tôi gần như không về nhà, lấy cớ đường xá xa xôi, đi lại mệt mỏi, bố mẹ cũng không nói gì thêm.
Chỉ có Hạ Tri Hành là luôn ở lại bên cạnh tôi.
Thực ra việc tôi có ở nhà hay không, đối với bố mẹ mà nói, chẳng hề quan trọng.
Tôi cũng đã nghĩ thông suốt rồi, tình cảm trên đời này không nên cưỡng cầu.
Dù tôi sinh ra ở Lâm gia, nhưng rốt cuộc duyên nợ với họ quá mỏng, sau này cứ coi như mỗi người một ngả, cầu chúc cho nhau bình an là đủ.
Tôi chấp nhận điều đó một cách bình thản, và rời xa họ cũng một cách bình thản.
Thế nhưng số phận mà, lại luôn thích trêu đùa con người ta trong lòng bàn tay.
Kỳ nghỉ đông năm nhất đại học, tôi và em gái bị bắt cóc.
Kẻ bắt cóc là đối thủ cạnh tranh trong làm ăn của bố mẹ.
Hắn không cần tiền, cũng không có yêu cầu nào khác, hắn chỉ ép bố mẹ phải chọn một trong hai đứa con gái: Một người sống, một người chết.
Em gái sợ hãi khóc lóc không ngừng, còn tôi lại lặng lẽ đến lạ kỳ.
Ngay từ giây phút gã bắt cóc đưa ra điều kiện, tôi đã biết mình chắc chắn là kẻ bị từ bỏ.
Thực ra chẳng cần họ phải chọn, tôi cũng nhất định sẽ bảo vệ em mình.
Tôi đã từng thề, sẽ không để em phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.
Nhìn qua màn hình thấy bố mẹ bi thống nài xin, đáy lòng tôi thậm chí còn nảy sinh một tia nhẹ nhõm.
Ít nhất là từ góc độ này, nó cho tôi ảo giác rằng trong nỗi đau khổ tột cùng kia, cũng có một phần nhỏ nhoi là dành cho tôi.
Gã bắt cóc cho ba phút để cân nhắc.
Thời gian chưa trôi hết, mẹ đã chọn em gái.
Bà ấy quá sợ hãi việc em sẽ bị tổn thương thêm một lần nữa.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ bình thản đến phút cuối cùng, nhưng khi lựa chọn ấy thốt ra từ miệng bố mẹ, tôi vẫn không thể kìm được nỗi đau đớn.
Đó là một nỗi bi thương thấm ra từ tận tủy xương.
Hóa ra, chấp nhận bản thân không quan trọng lại khó khăn đến thế.
Hóa ra đối với bố mẹ, tôi là người có thể bị từ bỏ mà không cần đắn đo suy nghĩ.
Nếu đã như vậy, ban đầu sao còn sinh ra tôi làm gì?
Tại sao khi xưa nhất quyết phải đón tôi từ tay cô về đây?
Mẹ ơi, chẳng lẽ con không phải con của mẹ sao?
Cho dù mẹ không thể cho con tình yêu nhiều như em, nhưng mẹ đến một giây cũng không nguyện ý chọn con sao?
Những lời này tôi chưa kịp hỏi ra cửa miệng thì sự sống đã đi đến tận cùng.
Giây phút cuống họng bị cứa đứt, tôi nghe thấy tiếng hét kinh hoàng đầy đau đớn của mẹ.
Mắt tôi tràn đầy lệ nóng, tuyệt vọng nhưng cũng đầy thanh thản.
Mẹ ơi đừng buồn, lần này con đã bảo vệ được em rồi, mẹ có vui không?
Có khoảnh khắc nào mẹ thấy đau lòng vì con không?
Con thật sự không trách mẹ, nhưng làm con gái của mẹ, thật sự mệt mỏi quá rồi.
Vốn dĩ là mẹ đưa con đến thế gian này, giờ cũng chính mẹ tự tay từ bỏ mạng sống của con, coi như cũng là một sự khởi đầu và kết thúc trọn vẹn.
Kiếp sau, chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.
Tôi nằm trên nền đất lạnh, dòng máu ấm nóng lan dài trên gò má.
Tôi thấy mệt quá, rã rời quá.
Ngủ một giấc thôi.
Ngủ rồi sẽ ổn thôi.
Sẽ không còn đau, cũng không còn buồn bã nữa.
Một giây trước khi đôi mắt khép lại, tôi thấy em gái vùng vẫy điên cuồng.
Tay chân bị trói chặt nhưng con bé vẫn cố sức bò về phía tôi.
Tôi muốn nói gì đó, nhưng vừa mở miệng ra chỉ có máu tươi phun trào.
Tôi không phát ra được tiếng nào, chỉ có đôi môi mấp máy không thành lời: “Yến Yến, phải lớn lên thật tốt nhé…”
Chị không thể ở bên em nữa rồi, em phải trưởng thành thật tốt đấy.
Trước mắt chìm vào bóng tối, cuối cùng tôi cũng đã ngủ say.
11
Người ta chết rồi sẽ đi đâu?
Thiên đường hay địa ngục?
Dường như đều không phải.
Tôi lang thang vô định trong một khoảng không hỗn độn.
Xung quanh tối đen như mực, chỉ phía xa xa có một vệt sáng leo lét.
Theo bản năng, tôi bước tới, muốn nắm lấy vệt sáng ấy nhưng mãi không sao chạm tới được.
Tôi cứ chạy mãi, chạy mãi, rồi bất ngờ rơi xuống một hố sâu thăm thẳm.
Tôi giật mình tỉnh giấc, trước mắt là một mảnh nhòe mờ.
Trong cơn bảng lảng, có một bóng người đang ngồi bên giường tôi.
Bà đang lau mồ hôi cho tôi, rồi dịu dàng mớm thuốc.
Tôi muốn cất lời, nhưng vừa mở miệng giọng đã khàn đặc: “Mẹ ơi…”
“Mẹ thực sự không cần con nữa sao?”
“Cái con bé này, sốt đến mức nói sảng rồi.”
Bóng người ấy khẽ trách một câu rồi định đứng dậy rời đi.
Theo bản năng, tôi vội vàng chộp lấy tay bà, muốn nói, muốn níu kéo, nhưng cổ họng chẳng thể phát ra nửa âm thanh, chỉ có nước mắt là trào ra không dứt.
Bà lại ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.
“Sao lại khóc thế này, ngoan nào, uống thuốc vào là khỏi thôi.”
Tôi khó khăn nuốt viên thuốc xuống, rồi sốt sắng nắm chặt lấy vạt áo bà.
“Mẹ ơi, đừng đi…”
Kèm theo một tiếng thở dài, tôi rơi vào một vòng tay ấm áp, thoang thoảng mùi xà phòng thơm nhẹ.
Bà khẽ vỗ về lưng tôi, dùng tông giọng dịu dàng nhất để dỗ tôi vào giấc ngủ.
Tôi nép sát vào lòng bà, hai tay siết chặt vạt áo ấy như người sắp chết đuối vớ được cọc.
Mẹ ơi, tại sao trước đây mẹ chưa từng ôm con như thế này? Mẹ ơi, mẹ vẫn còn yêu con, đúng không? Mẹ ơi, đừng bỏ rơi con…
Tôi lại thiếp đi.
Lần này, tôi nhìn thấy một cô gái, gương mặt đầy nước mắt đang vẫy tay chào tôi.
“Nhờ bạn cả đấy, giúp tôi chăm sóc tốt cho mẹ và bà nội nhé…”
“Tôi phải đi đây.”
Tôi muốn nói, muốn níu cô ấy lại, nhưng cơ thể chẳng thể cử động, thanh quản cũng hoàn toàn câm lặng.
Giây phút cô ấy tan biến, một luồng ký ức khổng lồ đột ngột tràn vào não bộ.
Tôi bừng tỉnh nhận ra, mình đã chết, nhưng cũng đã sống lại rồi.
12
“Mẹ!” Tôi bật dậy trên giường, lồng ngực phập phồng thở dốc.
Cảm giác sắc lạnh của lưỡi dao cứa đứt cuống họng dường như vẫn còn in hằn trên da thịt, tôi bàng hoàng đưa tay lên vuốt ve cổ mình.
Không có vết thương nào cả.
Tôi lại quên mất rồi, tôi không còn là Lâm Gia nữa.
Đây là ngày thứ bảy sau khi tôi trọng sinh, tôi vẫn chưa thể thích nghi với thân phận mới, đêm nào cũng mơ thấy cảnh bị bắt cóc đêm đó.
Năm xưa sau khi bị giết hại, tôi cứ ngỡ mình đã tan biến, nhưng linh hồn lại vô tình nhập vào cơ thể của một cô gái tên là Trình Như Ý, người vừa mới qua đời vì đuối nước do cứu người.
Bóng hình vẫy tay chào mà tôi thấy lúc nãy chính là linh hồn sắp tan biến của cô ấy.
Âm sai dương lệch, tôi mượn cơ thể cô ấy để có cơ hội sống lại lần thứ hai.
Chỉ là, giữa tôi và Trình Như Ý có một khoảng cách năm năm.
Những chi tiết bị bắt cóc, bị sát hại, đối với tôi như vừa xảy ra giây trước, nhưng đối với thế giới này, đó đã là chuyện của năm năm về trước.
Tôi ngồi thẫn thờ một lát cho bình tâm rồi xuống giường vệ sinh cá nhân.
Vì rơi xuống nước nên tôi phát sốt liên miên mấy ngày liền, trường học đã xin nghỉ một tuần, hôm nay đến lúc phải đi học rồi.
Thu xếp xong xuôi, tôi cầm cặp sách chuẩn bị ra cửa: “Bà nội, con đi học đây ạ.”
“Như Ý, đợi chút đã.”
Bà nội gọi tôi vào phòng.
Gọi là phòng cho sang, chứ thực ra nó chỉ cách phòng khách bởi một tấm rèm vải.
Căn phòng duy nhất có cửa trong nhà dành cho tôi ở, còn mẹ và bà nội ngủ ngay phía sau tấm rèm kia.
Gia đình có ba người: người mẹ tàn tật đi khập khiễng, bà nội nằm liệt giường đã nhiều năm, và tôi, một nữ sinh lớp 12.
Mọi nguồn thu nhập đều trông chờ vào gánh hàng sủi cảo, cuộc sống thực sự chẳng mấy dư dả.
Vén tấm rèm lên, bà nội đang ngồi bên đầu giường, trước mặt đặt một tấm thớt nhỏ, bà đang nhào bột cán vỏ bánh, còn mẹ thì đã đi chợ mua rau từ sớm.
Thấy tôi đến gần, bà nội lau tay vào tạp dề, dúi vào tay tôi hai quả trứng luộc và 20 tệ.
Bà kéo lại cổ áo đồng phục cho tôi.
“Bệnh mới khỏi, phải chú ý giữ ấm, đừng để bị lạnh nữa đấy.”
“Năm cuối học hành vất vả, phải chú ý dinh dưỡng, trưa ở trường nhớ mua thêm thịt mà ăn.”
Gió sớm mùa thu đã mang theo hơi lạnh, tôi áp hai quả trứng nóng hổi vào túi áo, bước đi trên phố mà thấy lòng ấm sực.
Gia cảnh Trình Như Ý tuy nghèo khó, nhưng mẹ và bà chưa bao giờ để cô ấy chịu thiệt, có gì ngon nhất, tốt nhất đều dành cho cô.
Đặc biệt là từ khi lên lớp 12, họ thường xuyên cho cô tiền vặt để bồi bổ thêm.
Trình Như Ý rất hiểu chuyện, cô biết từng đồng tiền đều thấm đẫm mồ hôi nước mắt nên chẳng bao giờ tiêu xài hoang phí, thỉnh thoảng còn dùng tiền tiết kiệm mua quà cho mẹ và bà.
Cả nhà cứ thế thấu hiểu và nương tựa vào nhau.
Cuộc sống thanh bần nhưng thuận hòa, ấm áp đó chính là thứ hạnh phúc bình dị mà tôi từng khao khát đến kiệt cùng nhưng chưa bao giờ có được.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨