Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIA GIA – CHƯƠNG 3

4

Đêm giao thừa năm mười bốn tuổi ấy, bố mẹ hứa sẽ đưa hai chị em ra bờ sông xem pháo hoa.

Em gái đã mong chờ suốt cả ngày, nhưng cuối cùng lại nhận được điện thoại báo rằng công ty có việc đột xuất, họ có lẽ không về kịp.

Con bé khóc lóc không thôi, thậm chí còn đòi tuyệt thực.

Tôi nghĩ một lát, thấy địa điểm cũng không xa, ngay gần khu biệt thự, lái xe chỉ mất mười phút, nên đã bảo quản gia đưa hai chị em đi.

Khi đó tôi còn quá nhỏ, suy nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, hoàn toàn không ngờ rằng trên đời lại có những kẻ buôn người.

Chỉ trong lúc quản gia lánh ra một bên nghe điện thoại, tôi và em gái đã bị kẻ xấu đánh ngất rồi mang đi.

Lúc mở mắt ra lần nữa, chúng tôi đã bị nhốt trong thùng sau của một chiếc xe tải.

Ngoài tôi và em gái còn có rất nhiều đứa trẻ khác.

Em tôi còn nhỏ, chưa từng nếm trải sự hiểm ác của cuộc đời, nó sợ đến mức run cầm cập, chỉ biết ôm chặt lấy tôi.

Thực ra tôi cũng sợ, nhưng tôi biết mình không được phép yếu lòng.

Tôi sờ soạng khắp người, điện thoại và những đồ vật quý giá đã bị thu giữ từ lâu.

Tôi vừa an ủi em, vừa tính kế thoát thân.

Hiện tại xe đang dừng dưới một gầm cầu hẻo lánh, vẫn chưa ra khỏi nội thành, đây là lúc dễ trốn thoát nhất.

Một khi xe lăn bánh rời đi, muốn chạy cũng khó hơn lên trời.

Cả hai cùng chạy thì mục tiêu quá lớn, em gái lại quá nhỏ, một mình con bé chắc chắn không thoát nổi, mà tôi thì chẳng thể bỏ mặc nó để chạy một mình.

Cách tốt nhất là tìm một đứa trẻ có khả năng chạy thoát để nhanh chóng báo cảnh sát.

Tôi đảo mắt nhìn một lượt, trong đám trẻ có một cậu con trai trạc tuổi tôi, tuy mặt mũi bầm dập nhưng trông có vẻ rất lanh lợi.

Tôi nhích lại gần cậu ấy, hỏi cậu ấy có dám chạy không và nói cho cậu ấy nghe kế hoạch của mình.

Tôi cởi áo khoác ra, đập cửa thật mạnh và gào lên rằng mình bị đau bụng.

Kẻ canh giữ đi tới mở cửa, tôi dùng áo trùm kín đầu hắn, rồi nhảy nhót tạo ra tiếng động cực lớn.

Đám trẻ trong xe thấy thế liền đồng loạt nhảy xuống thoát thân.

Chỉ là cảnh tượng hỗn loạn không kéo dài được lâu, tôi nhanh chóng bị chế ngự, đồng bọn của chúng cũng lập tức có mặt.

Những đứa trẻ bỏ chạy đều bị bắt quay trở lại.

Kẻ buôn người kiểm tra quân số thì phát hiện thiếu mất một đứa.

Không nằm ngoài dự tính, tôi bị một trận đòn thừa chết thiếu sống.

Em gái lao đến muốn bảo vệ tôi nhưng bị tôi ôm chặt vào lòng.

Em gái tôi đáng yêu như vậy, bị đánh hỏng thì không còn xinh đẹp nữa.

Chẳng biết trận đòn roi ấy kéo dài bao lâu, tôi chỉ cảm thấy toàn thân không còn chỗ nào lành lặn.

Em gái rúc trong lòng tôi khóc nức nở, tôi siết chặt lấy nó, dùng giọng nói khàn đặc trấn an: “Đừng sợ.”

Cảnh sát đã được báo rồi, chúng ta sẽ sớm được cứu thôi.

Chỉ mình tôi biết, thực ra cậu bé kia không hề chạy thoát.

Dù trời tối nhưng nơi này rất trống trải, không có vật che chắn, bỏ chạy sẽ rất dễ bị bắt lại.

Vì vậy, việc tôi gây náo loạn lúc nãy chỉ để nhử bọn bắt cóc đuổi theo, tạo cơ hội cho cậu ấy lẻn đi trộm điện thoại báo cảnh sát.

Lúc này, cậu bé ấy đang nấp ngay dưới gầm xe.

5

Bọn buôn người tìm kiếm một hồi không thấy, cứ ngỡ cậu ấy đã chạy thoát thật nên lại trút giận lên đầu tôi một trận nữa.

Sau đó, chúng bàn nhau không đợi tiếp ứng mà lập tức lên đường ngay.

Tôi dỏng tai lắng nghe, nhưng rồi ý thức cứ thế lịm dần.

Đến khi tỉnh lại, tôi đã ở trong bệnh viện, trên người cắm đầy các loại ống truyền.

Tôi không thể nói chuyện, chỉ nghe thấy tiếng khóc xé lòng của mẹ.

Sau này tôi mới biết, khi đó tôi bị đánh đến hôn mê, hơi thở yếu ớt, bọn buôn người tưởng tôi đã chết nên vứt tôi xuống xe, còn em gái vẫn bị chúng mang đi.

Sau khi xe chạy khuất, cậu bé kia đã cõng tôi bò ra ngoài, gặp đúng lúc cảnh sát vừa ập tới.

Chúng tôi được đưa ngay vào bệnh viện.

Tôi nằm trong phòng hồi sức cấp cứu rất lâu, rồi lại chuyển sang phòng bệnh thường thêm một thời gian dài nữa.

Suốt thời gian đó, bố mẹ chỉ ghé thăm tôi đúng hai lần.

Vì mải miết tìm kiếm em gái, trông họ gầy sọp đi thấy rõ.

Thế nhưng, mãi cho đến tận khi vết thương của tôi lành hẳn, em gái vẫn bặt vô âm tín.

Dù lúc báo án có cung cấp cả biển số xe, nhưng bọn buôn người cực kỳ cáo già, chúng thay đổi xe liên tục giữa đường khiến việc truy vết gặp muôn vàn khó khăn.

Em gái đã đi đâu, không một ai hay biết.

Sau khi em gái bị bắt cóc, bố mẹ tôi dường như bị rút cạn linh hồn, họ suy sụp hẳn, tóc ở hai bên thái dương cũng bạc đi nhiều.

Bố vùi đầu vào công việc để làm tê liệt bản thân, thường xuyên đi công tác biền biệt cả tháng trời, còn mẹ thì bắt đầu chìm đắm trong men rượu.

Thế nhưng tôi biết, bên dưới lớp vỏ bình lặng ấy luôn là những cơn sóng ngầm cuộn trào dữ dội.

Cuối cùng, chuyện gì đến cũng phải đến.

Một ngày nọ mẹ uống say khướt, men rượu làm tê liệt các giác quan của bà, nhưng cũng chính nó đã xé toạc lớp mặt nạ để lộ ra những chiếc nanh vuốt tàn độc, đáng sợ.

Hôm đó bà đập phá rất nhiều đồ đạc, gào khóc nói rằng tất cả là tại tôi.

Nếu không phải tôi cứ nhất quyết đưa em đi xem pháo hoa thì em đã không bị bắt cóc.

Bà khóc đến xé lòng rồi chất vấn: “Tại sao đứa bị bắt đi không phải là mày?”

Bà hỏi tôi có phải tôi đố kỵ với em, có phải tôi cố tình để em bị bắt cóc hay không, nếu không thì tại sao chỉ có mình tôi trốn thoát được?

Tôi không biết phải trả lời bà thế nào, chỉ có thể lặng lẽ chịu đựng.

Sáng hôm sau khi tỉnh táo lại, mẹ lại khóc lóc xin lỗi tôi, nói rằng đó chỉ là những lời mê sảng lúc say, bảo tôi đừng để bụng.

Nhưng tôi làm sao quên được đây?

Rõ ràng khi chất vấn tôi, sự oán hận và chán ghét trong mắt mẹ chân thực đến thế cơ mà.

Mẹ ơi, con phải nói thế nào để mẹ hiểu, con thà rằng người bị bắt đi là mình.

Trong ngôi nhà này, giữa con và bố mẹ luôn có một bức tường vô hình ngăn cách, chỉ có em gái là dành cho con tình yêu thương không chút giữ kẽ.

Có món gì ngon hay trò gì hay, em đều để dành cho tôi một phần.

Em luôn nhớ tôi bị dị ứng hải sản, không giống như bố mẹ, lúc nào cũng quên.

Bố mẹ luôn bận rộn, mỗi đêm em gặp ác mộng hay không ngủ được, em đều thích chui tọt vào chăn của tôi.

Em thích ôm tôi và nói rằng tôi là người chị tốt nhất trên đời.

Vậy mà tôi lại chẳng bảo vệ được em.

Nếu như lúc đó người bị bắt đi là tôi thì tốt biết bao, có lẽ bố mẹ sẽ không phải đau khổ và tuyệt vọng như bây giờ.

6

Công cuộc tìm kiếm em gái chưa bao giờ dừng lại, chỉ là mãi vẫn bặt vô âm tín.

Đôi khi có một vài manh mối mong manh, bố mẹ cũng sẽ bay ngay trong đêm để xác nhận, nhưng lần nào cũng trở về tay trắng.

Tôi thường xuyên thấy bố mẹ ngồi khóc trong phòng em.

Họ vuốt ve tấm ảnh của em với vẻ thương xót vô ngần, còn tôi lại chẳng biết phải làm sao để họ có thể nở nụ cười.

Tôi không hoạt bát như em, chẳng tinh quái như em, tôi không thể làm cho bất cứ ai vui vẻ, kể cả bản thân mình.

Tôi chỉ có thể nỗ lực học tập, luôn giữ vững vị trí đứng đầu khối.

Tôi tham gia rất nhiều cuộc thi, mang về vô số bằng khen và chứng nhận, dù bố mẹ chưa từng mảy may để ý đến.

Tôi không biết mình làm vậy để làm gì, nhưng có lẽ, việc không để bố mẹ phải bận lòng hay thất vọng thêm nữa là điều duy nhất tôi có thể làm lúc này.

Tôi biết mình không thể thay thế vị trí của em trong lòng họ, nhưng tôi vẫn hy vọng họ có thể vì tôi mà vui lòng dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Năm lên cấp ba, lớp tôi có một nam sinh mới chuyển đến.

Tôi nhận ra cậu ấy chính là cậu bé đã trốn thoát đêm hôm đó.

Cậu ấy tên là Hạ Tri Hành.

Khi không còn những vết bầm tím, Hạ Tri Hành có một gương mặt cực kỳ điển trai, điều đó khiến cậu ấy rất được săn đón ở trường.

Thế nhưng cậu ấy chẳng mảy may để ý đến ai, chỉ thích đi theo sau tôi.

Tôi biết, cậu ấy cũng đã nhận ra tôi.

Chẳng bao lâu sau, cậu ấy chuyển đến khu biệt thự nơi tôi ở, trở thành hàng xóm của tôi.

Và chúng tôi đã trở thành bạn của nhau.

Đêm giao thừa năm mười lăm tuổi, bố mẹ nhận được manh mối mới nên đã bay đến Hải Thành, chỉ còn mình tôi lẻ loi ở nhà.

Thật tình cờ, Hạ Tri Hành cũng chỉ có một mình.

Cậu ấy mời tôi sang nhà đón năm mới, nấu cả một bàn thức ăn đầy ắp, còn mở thêm một chai rượu.

Đêm đó, lần đầu tiên Hạ Tri Hành kể về gia đình mình.

Bố ngoại tình, mẹ qua đời, người đàn bà kia không chỉ ngang nhiên bước chân vào nhà mà còn dàn dựng để cậu bị bắt cóc.

Đêm hôm đó, nếu tôi không giúp cậu trốn thoát, gia đình cậu chắc chắn sẽ không đi tìm cậu như cách bố mẹ tôi tìm em gái.

Lúc đó tôi mới nhận ra, hóa ra trên đời này, mỗi người đều phải nếm trải những vị đắng rất riêng.

Vậy mà khi kể những điều đó, Hạ Tri Hành đến cả chân mày cũng chẳng hề nhướng lên lấy một cái.

Không biết đã phải trải qua bao nhiêu đêm dài giông bão, cậu ấy mới có thể trở nên bình thản đến nhường này.

Nếu lúc này có em gái ở đây, con bé chắc chắn sẽ có trăm phương ngàn kế để khuấy động bầu không khí, nhưng tôi vốn dĩ vụng miệng, chẳng biết nói lời an ủi sao cho phải, chỉ đành lặng lẽ cầm ly rượu lên chạm khẽ vào ly của cậu ấy.

Đêm giao thừa năm đó, tôi và Hạ Tri Hành ngồi tựa lưng vào sofa, cùng xem chương trình Gala cuối năm nhạt nhẽo trên tivi.

Khi tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai giờ, Hạ Tri Hành quay sang hỏi tôi có ước nguyện gì cho năm mới không.

Tôi lí nhí đáp: “Tôi mong sớm tìm lại được em gái.”

Cậu ấy im lặng, rất lâu sau mới khẽ thở dài một tiếng: “Chắc chắn sẽ tìm được thôi.”

“Lâm Gia, chuyện của em gái không phải lỗi của cậu, cậu đã cố gắng hết sức rồi.”

Tôi không trả lời, chỉ thấy hốc mắt cay xè.

Đó là lần đầu tiên có người nói với tôi rằng: Tôi đã cố gắng hết sức rồi.

Năm ba tuổi, bố mẹ gửi tôi đến nhà cô, tôi kìm nén bản thân, chỉ dám gọi “Mẹ” trong những cơn mơ hay lúc ốm đau, khi ấy tôi đã cố gắng hết sức rồi.

Năm mười tuổi, bố mẹ đón tôi đi, không cho tôi gặp lại cô nữa, tôi nỗ lực thích nghi với môi trường mới, gia đình mới, cố gắng không gây thêm phiền phức, khi ấy tôi đã cố gắng hết sức rồi.

Năm mười bốn tuổi, vì không muốn em gái thất vọng, tôi đưa con bé đi xem pháo hoa.

Khi gặp phải bọn buôn người, tôi đã vắt kiệt sức lực tìm cách thoát thân, lúc bị đánh đập cũng dùng chính thân mình để che chở cho em, khi ấy tôi đã cố gắng hết sức rồi.

Sau khi em gái mất tích, một mặt tôi phải gánh chịu nỗi oán hận và thất vọng thầm lặng từ bố mẹ, một mặt phải vùi đầu vào học tập để không ai phải bận lòng, tôi cũng đã cố gắng hết sức rồi.

Chuyện gì tôi cũng đã cố gắng đến tận cùng, chỉ là dường như… chẳng bao giờ có một kết cục tốt đẹp dành cho tôi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!