Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

BIỆN HỘ VÔ TỘI – CHƯƠNG 3

6

Đang nghĩ mông lung, tôi cảm thấy có thứ gì đó đang lơ lửng ngay trước mắt.

Đưa tay chộp lấy, đó là một lọn tóc.

Một lọn tóc vàng xoăn nhẹ, y hệt lọn tóc mà Tân Lôi đã giật được từ đầu tên du côn trong lúc liều chết vùng vẫy.

Trên đó còn dính một miếng da đầu với vết máu khô sẫm màu.

Dù đã khô từ lâu, tôi vẫn cảm thấy lạnh toát cả người.

Tôi gần như đạp tung cửa phòng, lao vào ôm chầm lấy Hứa Dịch Trình, khóc nấc lên.

Hà Chỉ Lan bị tôi dọa cho xanh mặt, mắt lại đỏ hoe, nhưng Hứa Dịch Trình chẳng còn tâm trí nào quan tâm cô ta.

Ông vội ôm lấy tôi, hỏi dồn dập có chuyện gì.

Tôi giơ thứ trong tay ra cho ông thấy, gào khóc điên cuồng rằng chúng đến tìm tôi, chúng chết rồi cũng không buông tha cho tôi.

Thế nhưng, chẳng biết từ lúc nào, lọn tóc kinh dị kia bỗng biến thành một dải ruy băng bình thường.

Ánh mắt Hứa Dịch Trình tràn ngập sự tội lỗi và xót xa.

Ông ôm chặt tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về.

Có lẽ ông nghĩ tôi vẫn chưa quên được cảnh tượng ngày hôm đó nên cảm xúc mới bất ổn như vậy.

Mùi hương thảo mộc thanh nhẹ trên người ông giống như khúc gỗ trôi duy nhất trên biển cả mênh mông, tôi vùi đầu vào ngực bố, lòng cũng vơi bớt phần nào sợ hãi.

Trong cơn mơ màng, tôi nghe ông nói với Hà Chỉ Lan: “Xin lỗi Chỉ Lan, đêm nay anh phải ở cạnh Tân Lôi, em nghỉ trước đi.”

7

Suốt mấy đêm liền, cứ hễ nhắm mắt là tôi lại thấy những cảnh tượng quái dị.

Hứa Dịch Trình nói tôi hay nói mớ, những từ ngữ chẳng liên quan gì đến nhau dần ghép lại thành một câu nói đầy kinh hãi.

Tôi nói: “Đánh cờ.”

Tay Hứa Dịch Trình khựng lại một nhịp, hỏi tôi sao thế.

Tôi lại nói: “Cây lê.”

Hứa Dịch Trình nghĩ tôi lại nói mớ, liền vỗ đầu tôi, khẽ hát khúc hát ru.

Tôi không nghe thấy, nhưng ngay sau đó, tôi thốt ra: “Ở bên dưới.”

Nụ cười trên môi Hứa Dịch Trình đông cứng lại, bởi ông đã nghe trọn vẹn câu nói hoàn chỉnh của tôi.

Tôi nói: “Chúng đến rồi.”

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Hứa Dịch Trình hỏi tôi mơ thấy gì.

Tôi chỉ nhớ trong một căn phòng, các góc đều đầy rẫy tử thi.

Tôi muốn ra cửa thì phải bước qua những xác chết đó, nhưng tiềm thức bảo tôi rằng, chỉ cần tôi tiến lên một bước, những cái xác kia sẽ bật dậy tấn công mình.

Nhưng tôi chỉ lắc đầu, nói là quên rồi.

Hứa Dịch Trình thấy tình hình không ổn, liền đăng ký cho tôi một lớp học làm gốm với hy vọng có thể giải tỏa tâm trạng.

Lớp gốm rất ít người, tôi cúi đầu lặng lẽ nhào nặn khối đất sét, dường như sự đè nén trong lòng thực sự được vơi bớt.

Nhìn khối đất sét không ngừng biến đổi hình dạng trong tay, tôi mải mê nghĩ xem khi nung ra nó sẽ có hình thù gì.

Vừa ngẩng đầu lên, một người đàn ông mặc áo khoác gió màu xám, đeo kính gọng vàng đã ngồi xuống đối diện tôi.

Anh ta toát ra sức hút của một người đàn ông trưởng thành và chín chắn.

Thấy tôi chằm chằm nhìn mình, anh ta không hề lúng túng mà ngược lại còn chủ động bước tới, đưa tay ra tự giới thiệu một cách lịch thiệp:

“Chào em, tôi là Kỷ Phàn. Họ Kỷ trong ‘kỷ nguyên’, chữ Phàn trong ‘Phàn Khoái’.”

Tôi không tiếp lời, chỉ cúi đầu tiếp tục nhào nặn khối đất sét.

Anh ta cũng chẳng thấy ngại ngùng, thản nhiên thu tay lại rồi chậm rãi ngồi xuống đối diện tôi.

Anh cởi chiếc áo khoác gió, bên trong là sơ mi trắng sạch sẽ, chỉnh tề.

Trang phục này vốn chẳng hợp để làm gốm chút nào, nhưng từng động tác của anh ta lại vô cùng mãn nhãn, cộng thêm khí chất “cấm dục” toát ra quanh thân, tạo nên một vẻ đẹp rất riêng.

Tôi nặn xong một tượng người, dùng dao khắc tỉ mỉ từng ngũ quan.

Lúc chuẩn bị đưa vào lò nung điện cao tần, Kỷ Phàn cũng thuận tay đặt con thỏ đất anh vừa nặn vào cạnh đó.

“Dù sao cũng phải đợi một lúc, tôi mời em uống trà sữa nhé?”

Tôi vốn định từ chối, nhưng Kỷ Phàn chẳng mảy may để tâm đến sự khước từ ấy.

Chỉ vài phút sau, anh ta đã quay lại với một ly cà phê và một ly trà sữa trên tay.

“Giới thiệu lại một chút về bản thân nhé. Tôi là Kỷ Phàn, một bác sĩ tâm lý.”

Anh ta đặt ly trà sữa cạnh tôi, tay cầm ly cà phê.

Quầng thâm dưới mắt anh hơi đậm, thấy tôi quay sang nhìn, anh ta cố nặn ra một nụ cười mệt mỏi.

Nhận trà sữa của người ta, tôi khẽ gật đầu xem như đã biết.

Tôi cũng không uống ngay mà chỉ dán mắt vào lò nung, mong đợi xem tượng người mô phỏng dáng hình Hứa Dịch Trình khi ra lò sẽ trông như thế nào.

Có lẽ, đây là món quà duy nhất mà tôi có thể để lại với tư cách là “con gái” của ông ấy trong quãng thời gian ngắn ngủi này.

Lửa lò tắt, tôi lấy khay ra.

Không ngoài dự đoán, tượng người bên trong đã vỡ nát.

Tôi không nản lòng, quay về chỗ ngồi tiếp tục nhào nặn khối đất mới.

“Em làm thế này thì tỉ lệ nước và đất có vấn đề rồi, nặn bao nhiêu lần nữa cũng không thành công đâu.”

Kỷ Phàn đưa tay ra, dùng móng tay gẩy một chút đất sét rồi nhẹ nhàng miết thử, một chút nước rỉ ra.

Anh ta xòe tay, lắc đầu: “Nhão quá, khó tạo hình lắm.”

Đến lúc này tôi mới thực sự nhìn thẳng vào anh ta.

Thấy tôi quan sát mình, Kỷ Phàn đứng dậy lấy nguyên liệu, bắt đầu thị phạm cho tôi cách pha trộn tỉ lệ, cách dùng dụng cụ và dao khắc để xử lý các chi tiết nhỏ.

Tôi cảm thấy dường như bao nhiêu kỹ năng nghệ thuật kiếp trước của mình đều đem “đổ sông đổ biển” hết cả rồi.

“Em muốn nặn gì? Tôi dạy em.”

Đôi tay anh ta rất linh hoạt, thoắt cái một chú hổ đất trông rất dũng mãnh đã thành hình.

Anh ta đặt nó sang một bên, thấy tôi ngẩn người, Kỷ Phàn cố gắng hạ thấp giọng, dịu dàng hỏi.

“Nặn… bố.”

Vì đóng vai Hứa Tân Lôi đã lâu, tôi dần quen với cách biểu đạt ngắn gọn nhất có thể.

Anh ta khựng lại một chút, định đưa tay xoa đầu tôi nhưng vì tay đầy bùn đất nên anh ta chỉ dùng khuỷu tay khẽ chạm vào đầu tôi: “Cô bé, chắc hẳn em yêu bố mình lắm.”

Tôi im lặng, lấy thêm một phần nguyên liệu rồi hồi tưởng lại những gì Kỷ Phàn vừa làm.

Có lẽ đã nắm được bí quyết, lần này tôi làm tốt hơn hẳn lần trước.

“Em giỏi lắm.”

Kỷ Phàn không tiếc lời khen ngợi tôi.

Thế nhưng chẳng hiểu sao, bức tượng người nung ra lần này vẫn không được như ý nguyện.

“Chỗ này không đủ lực đỡ, hay là chúng ta đổi tư thế khác xem sao?” Anh ta kiên nhẫn hướng dẫn tôi hết lần này đến lần khác.

Giữa chúng tôi, từ sự xa cách ban đầu đã dần trở nên thân thuộc hơn đôi chút.

Trời tối lúc nào không hay.

Tôi lấy điện thoại ra xem, đã tám giờ tối nhưng Hứa Dịch Trình vẫn không hề có một tin nhắn hay cuộc gọi nào.

Kỷ Phàn vừa rửa sạch tay bước ra, thấy tôi cúi đầu nhìn chằm chằm vào danh bạ hiện tên “Bố” mà mãi không dám nhấn gọi, anh ta vỗ nhẹ lên vai tôi:

“Hay là, để tôi đưa em về nhé?”

Tôi ngẩng đầu, kiên quyết từ chối anh ta.

“Vậy thì gọi cho bố em đi, bảo ông ấy đến đón.”

Bị tôi khước từ, Kỷ Phàn không hề giận, trái lại anh ta còn nhanh tay lẹ mắt nhấn luôn vào nút gọi màu xanh trên màn hình khiến tôi không kịp ngăn cản.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, đầu dây bên kia là giọng nói mệt mỏi và tiều tụy đến cực điểm của Hứa Dịch Trình: “Tân Lôi, bố đang ở bệnh viện, đợi bố một lát được không? Bố sẽ đến đón con ngay đây.”

“Có… chuyện gì?” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đầu óc như nổ tung, một cảm giác trời đất quay cuồng sụp đổ xuống ngay tức khắc.

Khi tỉnh lại, Kỷ Phàn đang ngồi cạnh tôi, hai tay đan vào nhau, nhìn tôi không chớp mắt.

“Em vừa ngất đi đấy.”

Tôi biết, nhưng Hứa Dịch Trình vẫn chưa đến.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!