Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIỌT NƯỚC MẮT ĐẾN MUỘN – CHƯƠNG 2


6

Những ngày tháng không được chào đón không hề dễ dàng.

Để không ảnh hưởng đến Hạ Du, nhà họ Hạ luôn tuyên bố với bên ngoài rằng tôi chỉ là con nuôi được nhận về.

Bạn bè của Hạ Du cũng vì thế mà không thích tôi, cho rằng tôi đã cướp mất vị trí của cô ta, nên tìm cách gây chuyện với tôi.

Vứt rác vào hộc bàn, vứt vở bài tập của tôi, mỉa mai tôi một cách gián tiếp…

“Không có người thân? Nhất định phải chạy đến nhà người khác cướp người thân của họ.”

“Chiếm tổ chim cúc cu, sao mày có thể gọi ba của người khác là ba được chứ.”

“Đồ đáng ghét, đồ mặt dày.”

Tôi đã từng thử cầu cứu Hạ Duy.

Khi tan học bị dồn vào góc tường, tôi đã gọi điện cho anh ta.

Thế nhưng, người vừa mới giây trước còn cầm ô, nói cười vui vẻ với Hạ Du.

Khoảnh khắc nhìn thấy cuộc gọi của tôi, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.

Tôi gọi anh ta: “Anh trai.”

Tôi hy vọng anh ta có thể giải thích giúp tôi.

Nhưng từ đầu dây bên kia chỉ có một câu lạnh lùng: “Chuyện gì?”

Thế là những lời muốn nói lại nghẹn lại trong cổ họng.

7

Không thể chịu đựng được nữa.

Thế là tôi đi hỏi Hạ Du: “Cậu rất ghét tôi sao?”

Hạ Du lộ vẻ mặt rất ngạc nhiên: “Làm gì có? Sao lại nghĩ về tôi như vậy.”

Tôi hỏi cô ta: “Vậy tại sao bạn bè của cậu cứ luôn gây chuyện với tôi…”

Lời tôi chưa nói hết, đã bị Hạ Duy ngắt lời: “Đủ rồi, em có thể đừng gây chia rẽ nữa không.”

Tôi sững sờ tại chỗ.

Sau đó ông Hạ cười xoa dịu, ông hỏi tôi: “Có phải bị bắt nạt ở trường không, nói cho ba nghe xem.”

Sau khi tôi nói xong, ông ấy sững sờ một lúc, rồi cười xoa đầu tôi, dịu dàng nói: “Không sao đâu, những chuyện này cứ để ba giải quyết được không?”

Thế là tôi không còn gì để nói nữa.

Tôi không biết ông ấy đã giải quyết thế nào, dù sao thì sau này những người đó không còn đến làm phiền tôi nữa.

Nhưng tôi mãi mãi không thể quên được sau khi đám đông giải tán vào ngày hôm đó.

Trong sảnh tầng một, Hạ Duy đứng trên bậc thang cao nhìn tôi.

Anh ta nói: “Chúng ta sống chung bao nhiêu năm, tôi hiểu tính cách của cô ấy hơn em. Thủ đoạn vu khống người khác của em quá vụng về.”

8

Năm tháng khó khăn nhất, đau khổ nhất, khi không thể chịu đựng được nữa, tôi luôn muốn gọi điện cho anh trai.

Anh trai trước đây của tôi, Giang Kỳ.

Tôi muốn nói: “Em không muốn ở lại Nam Thành nữa, em muốn về nhà. Anh ơi, họ đối xử với em không tốt chút nào.”

Nhưng mỗi lần anh tôi hỏi tôi sống thế nào, lời nói đến miệng lại nuốt vào.

Tôi không muốn làm anh tôi phải khó xử.

9

Sau này tôi luôn hối hận, lẽ ra tôi nên nói với anh tôi, để anh đưa tôi đi.

Anh tôi đối xử với tôi tốt nhất.

Hồi nhỏ, ba tôi uống rượu vào là gây chuyện, anh tôi luôn che chắn trước mặt tôi.

Anh giấu tôi dưới gầm giường, nói với tôi: “Có anh ở đây, đừng sợ.”

Thế là tôi không còn sợ hãi nữa.

Năm bảy tuổi, mẹ tôi dẫn tôi và anh tôi, mang theo chứng minh thư trộm được và vài trăm đồng, lén lút rời khỏi ngôi nhà đó.

Trong đám đông hỗn loạn, anh tôi nắm chặt tay tôi, nói: “Nắm chặt tay anh, đừng để lạc.”

Cái nắm tay đó kéo dài bao nhiêu năm.

Mẹ tôi một mình nuôi hai đứa con, áp lực lớn, bận rộn với công việc, không có thời gian quản chúng tôi.

Từ nhỏ, anh tôi là người đầu tiên học nấu cơm, giặt quần áo, tự chăm sóc bản thân.

Rồi sau đó học cách chăm sóc tôi.

Chiếc bánh sinh nhật đầu tiên của tôi, là anh tôi mua cho.

Anh nói: “Những điều ước mà thần linh không nghe thấy, anh có thể nghe thấy.”

Anh mua cho tôi những chiếc kẹp tóc xinh xắn, mua kẹo hồ lô trên đường tan học.

Lần đầu tiên đánh nhau, là vì có người mắng tôi là đứa trẻ hư không có ba.

Từ tiểu học, đến trung học cơ sở, rồi đến trung học phổ thông.

Trường của hai anh em cách nhau khá xa, anh phải đi qua hai con đường dài, năm cái đèn giao thông, để đón tôi tan học.

Sau đó tôi trở về nhà họ Hạ.

Lúc đi, anh tôi dặn dò tôi với vẻ mặt nghiêm túc: “Nếu sống không vui, cứ nói với anh, anh sẽ đến đón em về.”

Tôi nói: “Vâng.”

Anh tôi đối xử với tôi tốt nhất.

Nếu tôi nói tôi muốn đi, anh ấy chắc chắn sẽ đưa tôi đi.

Vậy thì đã không xảy ra những chuyện sau này.

10

Ngày anh tôi mất, trời âm u.

Tôi đợi Hạ Du ở cổng trường, đợi từ lúc tan học đến tối mịt.

Sau đó, một nhóm côn đồ xuất hiện, dồn tôi vào góc tường của tòa nhà bỏ hoang bên cạnh trường.

Tôi muốn chạy, nhưng không chạy thoát.

Tôi nhận ra tên cầm đầu.

Đó là một học sinh cùng trường với tôi, cậu ta tỏ tình với tôi nhưng tôi không thích nên đã từ chối.

Cậu ta mắng tôi: “Người mà tôi đã để mắt đến thì không có ai dám từ chối.”

Cậu ta giật quần áo của tôi.

Tôi lớn tiếng kêu cứu, nhưng xung quanh không có ai cả, ngoài việc bị ăn vài cái tát, chẳng có tiếng động nào cả.

Vào phút cuối cùng, anh trai tôi xuất hiện.

Anh ấy hét lên với tôi: “Chạy đi, đừng quay đầu lại.”

Không kịp nghĩ nhiều, tôi chạy rất nhanh, muốn tìm người cầu cứu.

Lại đúng lúc gặp Hạ Du đang đi cùng Hạ Duy.

Hạ Duy nhíu mày hỏi tôi: “Mặt em làm sao thế? Ai đánh em?”

Tôi không kịp giải thích, chỉ cầu xin anh ta đi cứu anh trai tôi.

Nhưng khi chạy trở lại, một bóng đen bỗng lướt qua trước mắt, ngay sau đó là một tiếng “bụp”.

Tôi cúi đầu nhìn một cái, rồi nhanh chóng ngẩng đầu lên.

Phía sau vang lên một tiếng kêu kinh hãi, tôi hoảng loạn quay đầu lại, thì thấy Hạ Duy nhanh tay che mắt Hạ Du lại.

Dự cảm đáng sợ nào đó trong lòng dường như đã thành sự thật.

Tôi lại cúi đầu xuống, và tôi không thể lừa dối bản thân nữa.

Người đầy máu me, bầm dập trước mắt, chính là anh trai tôi.

11

Trọng lượng của sự sống quá đỗi nhẹ tênh.

Một tấm vải trắng được đắp lên rồi gỡ ra, anh tôi đã biến thành một nắm tro cốt, sau đó lại biến thành một ngôi mộ trống không.

Lần đầu tiên tôi nhận thức về cái chết, tôi đã mất đi người thân yêu nhất của mình.

Anh trai tôi sẽ không bao giờ nói chuyện, cũng không mỉm cười với tôi nữa.

12

Tại tang lễ của anh tôi, ông Hạ và Hạ Duy vây quanh Hạ Du an ủi.

Tôi tiến lên chất vấn cô ta: “Tại sao cậu lại nhắn tin bảo tôi đợi? Tại sao tôi đợi cậu lâu như vậy mà cậu lại biến mất? Cậu có phải…”

Có phải cậu cố ý không?

Lời tôi chưa nói xong, đã bị ông Hạ cắt ngang: “Đủ rồi, bây giờ không phải lúc để đổ lỗi. Người qua đời là anh trai ruột của con bé, con bé còn đau khổ hơn con.”

Tôi ngẩng đầu nhìn họ.

Hạ Du có vẻ quá sợ hãi, sắc mặt tái mét, không nói nên lời.

Hạ Duy đỡ cô ta, nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ mặt phức tạp, ánh mắt như đang trách mắng sự vô lý của tôi.

Có một khoảnh khắc, tôi thấy họ giống như những con quái vật mặt xanh nanh vàng.

Nhưng tôi lùi lại một bước, lần này không còn anh tôi đứng chắn trước mặt tôi nữa.

13

Tôi đi báo cảnh sát, muốn bắt đám người đó phải trả giá.

Nhưng cảnh sát nói, đoạn đường đó không có camera giám sát, không có bằng chứng, rất khó để kết tội.

Đó là lần đầu tiên tôi cầu xin cha mẹ ruột của mình.

Tôi van nài họ: “Ba, mẹ, con cầu xin ba mẹ giúp con, con muốn họ phải trả giá cho những việc họ đã làm.”

Họ im lặng một lúc, vẻ mặt phức tạp nói: “Được.”

Họ đã đồng ý với tôi.

Họ đã đồng ý với tôi mà.

Nhưng cuối cùng khi kết tội, tên cầm đầu đó lại chỉ bị tuyên án hai năm.

Tại tòa, tên đó cười khiêu khích nhìn tôi.

Thế là tôi bắt đầu chờ, chờ hắn ra tù.

Trong những ngày tháng khó khăn đó, tôi đã vô số lần nghĩ đến việc cùng hắn chết chung.

Nhưng khi đến lúc thật sự, hắn lại chỉ cho tôi nghe một đoạn ghi âm.

Bên trong là giọng của Hạ Du: “Cậu muốn trả thù nó không? Tôi có thể giúp cậu.”

Tôi sững sờ.

Hắn cười điên cuồng: “Mày biết tại sao tao chỉ bị xử hai năm không? Đương nhiên là nhờ vào ba mẹ tốt của mày rồi. Tao cho họ nghe đoạn ghi âm này, họ lập tức đồng ý giúp tao.”

Tai tôi như bị điếc, những lời nói đó còn sắc bén hơn cả lưỡi dao trong tay.

Hắn vẫn nói: “Mày đi cầu xin họ, nhưng họ lại thấy con gái ruột của mình quan trọng hơn.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!