Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

THANH DÃ – NGOẠI TRUYỆN: THẨM THANH DÃ( KIẾP TRƯỚC)

Việc đầu tiên Thẩm Thanh Dã làm sau khi về nhà là nấu cơm.

Việc thứ hai là dọn dẹp vệ sinh.

Cuối cùng là ngồi trên sofa, yên lặng đợi Thịnh Oanh về nhà.

Đợi mãi cho đến khi trời tối mịt.

Chắc là lại không về rồi, anh nghĩ.

Cũng chẳng trách được ai.

Đổi lại là người khác cũng chẳng ai chịu nổi việc sống chung với loại người như anh.

Oanh Oanh đã rất tốt rồi.

Anh thở dài, đứng dậy định thu dọn đống thức ăn trên bàn.

Nhưng vừa cử động thì tiếng khóa cửa vang lên.

Mắt Thẩm Thanh Dã sáng rực.

Là Oanh Oanh!

Nhưng Oanh Oanh hôm nay lạ quá.

Mặt trắng bệch, mắt đỏ hoe.

Bị ai bắt nạt sao?

Thẩm Thanh Dã nhíu mày, theo bản năng bước tới định hỏi han.

Nhưng Thịnh Oanh lại đi xuyên thẳng qua cơ thể anh, tiến thẳng vào phòng sách.

Xuyên qua… cơ thể?

Thẩm Thanh Dã ngẩn người.

Hồi lâu sau mới sực tỉnh đại ngộ.

Ồ, hóa ra mình đã chết rồi.

Trải nghiệm trạng thái linh hồn sau khi chết này thật mới lạ.

Nhưng rất nhanh, trong lòng Thẩm Thanh Dã lại chỉ còn hình bóng Oanh Oanh.

Oanh Oanh vì anh mà khóc sao?

Thẩm Thanh Dã tò mò đi theo.

Và rồi anh được chứng kiến một màn “xấu hổ muốn độn thổ”: Thịnh Oanh đang lật xem cuốn nhật ký của anh.

Thẩm Thanh Dã: “…”

Cả linh hồn đỏ bừng từ đầu đến chân.

Nếu hỏi điều gì khiến anh hối hận nhất lúc này, Thẩm Thanh Dã chắc chắn sẽ trả lời không chút do dự: Tại sao không đốt cái cuốn nhật ký đó đi!

“Oanh Oanh, đừng xem nữa mà.”

Nhưng Thịnh Oanh không dừng lại, cô còn lật xem từng trang một cách cực kỳ nghiêm túc.

Nước mắt lã chã rơi xuống.

Thẩm Thanh Dã lập tức quên cả ngượng ngùng, luống cuống muốn lau nước mắt cho cô.

Giọng anh mang theo vẻ van nài: “Oanh Oanh, đừng khóc nữa có được không?”

Nhưng anh lại quên mất, mình đã chết rồi.

Những giọt lệ ấy xuyên qua lòng bàn tay anh, thấm đẫm mặt giấy.

Thịnh Oanh cũng chẳng nghe thấy tiếng anh.

Cô vẫn cứ khóc.

Khóc mệt rồi, cô ôm cuốn nhật ký ngồi thu lu trong góc phòng sách, nhỏ giọng hỏi: “Thẩm Thanh Dã, tại sao anh lại ghét em nhất trên đời chứ?”

Cô đã đọc đến trang cuối cùng.

Vì biết cô không nghe thấy, nên lần này Thẩm Thanh Dã trả lời vô cùng chân thành: “Bởi vì tôi yêu em nhất trên đời mà.”

Nhưng những người anh thích, và những người thích anh, dường như đều chẳng có kết cục tốt đẹp.

Vậy thì đổi thành “ghét” đi.

Thẩm Thanh Dã vốn nghĩ đằng nào cũng chết rồi, nhân lúc này nói hết những lời bao năm qua chưa từng thốt ra đi.

Nhưng anh lại lo lắng nhỡ đâu số mệnh mình xấu đến mức ảnh hưởng cả đến trạng thái linh hồn thì sao?

Thế nên ngay cả một câu “Tôi yêu em”, anh cũng chỉ dám nói duy nhất một lần.

Thậm chí cả cái ôm cũng chỉ là một cái ôm hờ hững, vì sợ để cô vướng phải vận rủi của mình.

“Người ta bảo ba hỷ sự trong đời là thăng quan, phát tài và… sát chồng.” Thẩm Thanh Dã nhìn Thịnh Oanh đã ngủ say, nhỏ giọng nhưng nghiêm túc nói: “Giờ em chiếm được hai cái rồi, nên đừng buồn nữa nhé.”

Nhưng Thịnh Oanh chẳng nghe lời chút nào.

Cô chấp nhất muốn biết mọi sự thật.

Thẩm Thanh Dã chỉ đành bất lực đi theo cô.

Anh nhìn cô dần trở nên trầm mặc sau khi thấu hiểu tất cả, lòng đau như cắt nhưng chẳng thể làm gì.

“Những lời ông ta nói là giả đấy, thực ra năm đó tôi không thảm đến thế đâu.”

“Đừng nghe bác sĩ nói bừa. Bệnh của tôi không nặng thế đâu, bác sĩ chỉ hay phóng đại thôi.”

“Cô ta không phải ánh trăng sáng của tôi! Nợ nần tôi trả hết rồi, Oanh Oanh, em phải ném đống hóa đơn đó vào mặt cô ta mới đúng!”

Quãng thời gian đó, Thẩm Thanh Dã nói còn nhiều hơn cả lúc anh còn sống cộng lại.

Giống như đang trả nợ cho cái danh “hũ nút” mà Thịnh Oanh từng mắng anh vậy.

Nhưng chủ nợ Thịnh Oanh không nghe thấy, cũng không nhìn thấy.

Cô tiếp tục làm những việc cô muốn.

Rồi vào một buổi trưa bình lặng, Thịnh Oanh đã trả thù cho anh.

“Làm lại từ đầu đi.” Thẩm Thanh Dã nghe thấy chính mình lên tiếng, nhưng chẳng biết là đang nói với ai: “Làm lại từ đầu, đừng lại gần tôi nữa. Đừng thích tôi nữa. Đừng dây dưa với tôi thêm một lần nào nữa. Cô ấy chỉ cần nhớ rằng, tôi ghét cô ấy nhất. Thẩm Thanh Dã… ghét nhất Thịnh Oanh rồi.”

Tôi yêu em.

Nhưng em không cần phải biết.

(HẾT)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!