Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

THANH DÃ – CHƯƠNG 5

9.

Mạnh Ninh Hy nói Thẩm Thanh Dã ngày trước không hề lập dị như thế này.

“Mọi chuyện bắt đầu từ khi mẹ cậu ấy qua đời.” Cậu ấy suy nghĩ một chút rồi kết luận: “Hình như cậu ấy luôn cảm thấy số phận mình không tốt.”

Số phận không tốt.

Bốn chữ ấy cứ quẩn quanh trong tâm trí tôi không dứt, cho đến khi tôi đứng trước cửa phòng bệnh.

Thẩm Thanh Dã dường như lại gầy đi.

Anh nhanh nhẹn thay quần áo bẩn cho ông nội, đổ bô vệ sinh.

Khi mọi thứ đã thu dọn xong xuôi, anh mới ngồi xuống ăn bát cháo đã nguội ngắt.

Thế nhưng mới húp được vài miếng, người già vốn đang nằm im lìm trên giường bỗng bật dậy, hất văng bát cháo trên tay anh.

Khi Thẩm Thanh Dã định cúi xuống dọn dẹp, ông ta đột nhiên chộp lấy cánh tay anh và cắn một cái thật mạnh.

Mạnh đến mức máu tức thì rỉ ra.

Phần cánh tay để lộ ra của anh chằng chịt những vết sẹo đã đóng vảy.

Vậy mà Thẩm Thanh Dã chỉ đứng yên tại chỗ, đến chân mày cũng không hề nhíu lại, như thể đã quá quen với việc này.

Tôi vội vàng gọi y tá đến ngăn cản, rồi kéo Thẩm Thanh Dã rời xa giường bệnh.

Y tá có vẻ cũng chẳng lạ gì cảnh này: “Đợi cháu trai ông tức quá bỏ đi, không còn ai hầu hạ nữa thì lúc đó ông mới vừa lòng hả?”

“Nó đi được thì tốt quá!” Ông nội Thẩm Thanh Dã sụp mí mắt, nói giọng âm dương quái khí: “Tôi nhìn thấy nó trước mặt là thấy phiền phức. Húp cháo? Nó mà cũng xứng ăn cái thứ gì sao!”

Tiếp sau đó là một tràng chửi rủa tục tĩu.

Mãi đến khi y tá đe dọa nếu còn làm phiền bệnh nhân khác nghỉ ngơi sẽ đuổi ông ta ra ngoài, lão già mới chịu ngậm miệng, nhưng vẫn không quên trừng mắt nhìn Thẩm Thanh Dã đầy căm hận.

Và từ đầu đến cuối, Thẩm Thanh Dã chỉ im lặng đứng đó, như một bức tượng không còn sinh khí.

Mãi đến khi tôi định kéo anh đi bôi thuốc, anh mới như vừa choàng tỉnh.

Hàng mi khẽ run rẩy, anh hỏi tôi:

“Sao cô lại đến đây?”

“Tôi mà không đến chắc cậu chết mất!” Tôi vừa giận vừa xót, nước mắt chực trào.

Kiếp trước ông nội anh mất sớm, Thẩm Thanh Dã cũng không phải ở lại viện chăm sóc lâu như thế này.

Vậy nên tôi hoàn toàn không biết thái độ của ông nội đối với anh lại tàn nhẫn và ác nghiệt đến vậy.

“Chết sao được.”

Thẩm Thanh Dã thậm chí còn có tâm trạng nhếch môi cười nhạt một tiếng: “Ông ta hành hạ không chết được tôi đâu.”

“Biết người ta hành hạ mình mà vẫn đâm đầu vào chăm sóc? Thẩm Thanh Dã, đầu óc cậu có vấn đề à!”

Thẩm Thanh Dã im lặng.

Đợi vết thương trên tay xử lý xong, anh bắt đầu đuổi tôi về.

“Những gì đã hứa với Thịnh tổng, có lẽ tôi phải thất hứa rồi. Tiền tôi sẽ trả lại đủ. Nội dung trọng tâm tôi đã soạn hết trong vở ghi chép, cô nhớ xem kỹ, chỗ nào không hiểu thì hỏi Mạnh Ninh Hy.”

Ánh đèn hành lang trắng dã hắt lên gương mặt anh, nhưng chẳng có lấy một tia sáng nào lọt được vào đáy mắt.

Giọng anh bình thản đến lạ lùng.

Sự bình thản ấy khiến nỗi hoảng sợ trong lòng tôi lớn dần, tôi mặc kệ tất cả mà chộp lấy tay anh:

“Thế còn cậu? Đã là năm cuối cấp rồi, cậu không định ôn tập sao? Cậu không muốn thi đại học nữa à?”

“Tôi?” Thẩm Thanh Dã ngẩn ra.

Như thể đến tận lúc này anh mới nhớ ra phải nghĩ cho bản thân mình, anh chậm chạp nói: “Ở bệnh viện tôi cũng có thể…”

“Cậu lại lừa tôi!” Tôi ngắt lời anh, định kéo mạnh người đi: “Lão già đó căn bản không bao giờ cho cậu thời gian ôn bài đâu. Ông ta chỉ muốn hành hạ cậu, thấy cậu khổ sở là ông ta vui. Theo tôi về, đi ngay bây giờ! Nếu cậu thực sự không yên tâm, tôi sẽ bỏ tiền thuê hộ công cho ông ta!”

Nhưng tôi không kéo đi được.

Thẩm Thanh Dã rũ mắt, nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm chặt.

“Thịnh Oanh,” anh khẽ gọi tên tôi, giọng nói như vọng về từ một nơi xa xăm lắm, “đó là ông nội của tôi.”

Một lời khẳng định đầy bình thản, nhưng tôi lại nghe thấu cái ý ngoại ngôn của anh: Đó là người thân duy nhất của anh rồi.

Mẹ mất, người bố nợ nần bài bạc thì biệt tích không dấu vết.

Anh chỉ còn mỗi một người thân này thôi.

“Con người tôi, từ nhỏ đến lớn vận may đều không tốt. Làm việc gì cũng thiếu một chút. Muốn cái gì, hy vọng điều gì, dường như mãi mãi chẳng bao giờ thực hiện được.”

Hơi ấm nơi bàn tay đang nắm dần tan biến.

Thẩm Thanh Dã đẩy tôi ra, giọng điệu vẫn ôn hòa như cũ: “Thế nên cô nên rời xa tôi một chút. Xa hơn nữa, xa hơn nữa, tốt nhất là vĩnh viễn đừng dây dưa gì với tôi.”

Nhưng giọng anh đang run lên.

Một sự run rẩy không thể kiềm chế.

Rõ ràng đến mức tôi đã nhận ra ngay lập tức.

Cơn sóng chua xót trong lồng ngực cứ thế cuộn trào, gào thét.

Tôi nhìn Thẩm Thanh Dã, chợt nhớ lại câu nói của Mạnh Ninh Hy: “Cậu ấy dường như luôn cảm thấy số phận mình không tốt.”

Mặc kệ cái số phận chết tiệt đó đi!

10.

Lục Thu Thu từng lấy danh nghĩa thăm nom để đến bệnh viện.

Chẳng bao lâu sau, người hộ công cũ bị đuổi đi, Thẩm Thanh Dã bị ép ở lại phục dịch.

Đây là chuyện kiếp trước chưa từng xảy ra.

Vì thế, nó có liên quan đến tôi.

Những bệnh nhân và người nhà cùng phòng đều đã chứng kiến hành vi ác độc đến mức rợn người của ông nội Thẩm Thanh Dã.

Lúc tôi đi ngang qua, một bà bác thậm chí còn kéo tay tôi bảo:

“Này cháu gái, cháu là bạn cùng lớp với cậu nhóc kia đúng không? Cháu khuyên nó đi, học sinh sao có thể bỏ học để ở đây chăm lão già này chứ? Đừng để nó ở lại đây nữa. Lão ta là loài rắn độc, mình không sống tốt cũng chẳng để cho con cháu sống yên, chăm sóc lão cũng chẳng được một lời tử tế đâu!”

Tôi gật đầu vâng dạ.

Ngay ngày hôm sau, tôi chuyển ông ta sang phòng bệnh đơn.

Khi lão già kia lại bật dậy chỉ thẳng vào mặt Thẩm Thanh Dã mà mắng nhiếc, tôi ra lệnh cho vệ sĩ tiếp quản công việc trên tay anh, rồi ép anh phải rời đi.

“Đây là đề thi và bài tập ôn tập cô Tống nhờ tôi mang cho cậu. Cô nói cậu không đến trường cũng được, nhưng phải làm hết đống này.”

Sự phản kháng của Thẩm Thanh Dã yếu dần.

“Thẩm Thanh Dã,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh, “nếu cậu muốn mục nát ở cái bệnh viện này thì chỉ cần nói một câu thôi. Chỉ cần cậu nói ‘Không’, tôi sẽ không bao giờ ngăn cản cậu nữa.”

Thẩm Thanh Dã cúi đầu.

Tôi không nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh.

“Rõ ràng là…” Một hồi lâu sau, giọng anh khản đặc, mang theo một chút cảm xúc tự sa ngã, “… rõ ràng cô đã nói sẽ không thích tôi nữa mà.”

“Bây giờ tôi dùng thân phận bạn bè, cậu không thừa nhận cũng vô ích.” Tôi nói rồi cúi đầu bắt đầu làm bài.

Thẩm Thanh Dã đứng lặng một lúc, cuối cùng vẫn ngồi xuống đối diện tôi.

Lão già kia cũng không phải dạng vừa, định giở trò phá quấy việc học của anh.

Nhưng hễ lão vừa định gây ra một tiếng động nhỏ, người vệ sĩ đứng cạnh lập tức lườm một cái đầy hung dữ.

Lão là kẻ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, vài lần như thế là im thin thít.

Thẩm Thanh Dã nhờ vậy mà thuận lợi làm xong một bộ đề.

Nếp nhăn giữa lông mày anh giãn ra đôi chút.

“Tôi sẽ mang cái này cho cô Tống chấm.” Tôi thu dọn đề thi của anh, rồi nói thêm: “Ngày mai tôi không qua đây đâu.”

Bàn tay đang cầm bút của anh chợt siết chặt.

Hơi thở của Thẩm Thanh Dã khựng lại trong tích tắc, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

Anh gật đầu: “Không đến cũng tốt, dù sao ở đây cũng không phải…”

“Thẩm Thanh Dã, thành thật một chút không chết người đâu.” Tôi liếc anh một cái, hừ lạnh: “Muốn tôi đến thì cứ nói thẳng ra.”

Có lẽ vì những mặt thảm hại nhất đã bị tôi nhìn thấy hết, Thẩm Thanh Dã dứt khoát im lặng.

Nhìn vành tai đỏ bừng của anh, tôi mỉm cười: “Ngày mai Tạ Viễn Tạng sẽ tới. Chú ấy nghe nói cậu dạy kèm rất siêu nên định tới ‘tầm sư học đạo’ đấy, cậu nhớ tiếp đãi cho tốt.”

Thẩm Thanh Dã ngẩng đầu, đáy mắt hiện rõ vẻ ngỡ ngàng.

Ngày thứ hai là Tạ Viễn Tạng.

Ngày thứ ba là Mạnh Ninh Hy.

Ngày thứ tư là lớp trưởng lớp anh.

Ngày thứ năm là tôi.

Chúng tôi luân phiên nhau đến.

Vệ sĩ thì túc trực tại phòng bệnh, thay ca trực đêm.

Sau hơn một tuần, Thẩm Thanh Dã đã theo kịp tiến độ ôn tập, còn lão già kia thì tinh thần sa sút hẳn.

Nhân lúc Thẩm Thanh Dã ra ngoài lấy nước nóng, lão già lần đầu tiên chủ động gọi tôi lại.

Nhưng những lời thốt ra chẳng hề dễ nghe chút nào:

“Mẹ nó là bị nó hại chết đấy.”

Tôi lẳng lặng sắp xếp lại đống bài tập sai, chẳng buồn để tâm đến lão.

Lão già kia cũng chẳng hề nổi giận, chỉ hừ hừ cười nhạt rồi tự lẩm bẩm một mình:

“Nếu không phải tại nó cứ đòi đi chơi với bạn, thì mẹ nó đã chẳng gặp tai nạn chết trên đường đón nó về. Con trai tôi cũng không đến mức suy sụp rồi biến mất tăm, đến giờ vẫn chẳng thèm nhìn mặt lão già này lấy một lần. Và tôi… cũng chẳng bao giờ mắc phải cái thứ bệnh quái quỷ này…”

“Con trai ông sa chân vào cờ bạc từ lâu, nướng sạch tiền bạc trong nhà rồi bỏ trốn để trốn nợ. Ông ta không đến thăm ông là vì ông ta bất hiếu. Ông lâm bệnh là do quả báo, chuyện đó liên quan gì đến Thẩm Thanh Dã?”

Tôi ngắt lời lão mà chẳng buồn ngẩng đầu, ngòi bút hằn sâu trên mặt giấy những vết rạch đau đớn.

Sắc mặt lão già lập tức tái mét: “Cô thì hiểu cái gì! Nếu không phải tại cái thứ sao chổi này…”

“Nhưng chính cái người mà ông gọi là ‘sao chổi’ ấy đang chi trả những khoản viện phí đắt đỏ mỗi ngày để ông giữ lại cái mạng tàn này đấy. Cũng chính là người cháu trai ‘đáng tội’ trong mắt ông, mỗi ngày chỉ ngủ vài tiếng đồng hồ để vừa chăm sóc ông, vừa đi học.”

Tôi đứng phắt dậy nhìn lão, cười lạnh: “Ông chẳng phải muốn vùi dập cậu ấy sao? Ông muốn Thẩm Thanh Dã phải cùng mục nát với ông trong cái bệnh viện này chứ gì? Tiếc thật đấy, cậu ấy quá xuất sắc. Ngay cả thầy cô sau khi xem những bài thi gần đây của cậu ấy đều nói rằng, chỉ cần giữ vững phong độ, việc đỗ vào những trường đại học danh giá nhất chẳng có gì là khó khăn.”

“Ông muốn hủy hoại cậu ấy, nhưng tôi nhất định sẽ không để ông toại nguyện. Tôi muốn ông phải trố mắt ra mà nhìn người ông muốn hủy hoại nhất, đang tỏa sáng rực rỡ ở một nơi mà ông chẳng bao giờ với tới được.”

Lão già tức đến tím tái mặt mày, đôi môi khô khốc run rẩy phát ra những tiếng “khẹc khẹc” đứt quãng, không thốt nổi thành câu.

Tôi hừ lạnh một tiếng rồi ngồi xuống.

Một lúc lâu sau, Thẩm Thanh Dã mới quay lại phòng bệnh, gương mặt có chút nhợt nhạt.

Anh lẳng lặng đi tới đầu giường rót thêm nước vào ly, bàn tay ẩn hiện sự run rẩy.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh: “Sao đi lấy nước mà lâu thế?”

“Hết nước nóng nên tôi đứng đợi một lát.”

Tôi “ồ” một tiếng, cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

Thẩm Thanh Dã ngồi xuống đối diện tôi, phòng bệnh chỉ còn lại tiếng lật giấy sột soạt.

Nhưng sự yên tĩnh ấy nhanh chóng bị xé toạc.

“Chà, thằng ranh con, mày lấy đâu ra tiền cho lão già sắp chết này ở phòng đơn thế?”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!