Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

Chiêu Trò Của Ai? – CHƯƠNG 8

17.

Tối đến, tôi đi bộ trên con đường dẫn tới căn hộ, thầm nghĩ có lẽ đã đến lúc phải kết thúc với Thẩm Sơ rồi.

Thẩm Sơ thông minh, năng lực có thừa, lại được trời phú cho quá nhiều ưu ái.

Anh ta sẽ không bao giờ thiếu người ủng hộ, cũng không thiếu những người yêu anh ta bằng một trái tim thuần khiết không toan tính.

Trò chơi này từ lâu đã đánh mất ý nghĩa ban đầu của nó.

Thời tiết oi nồng hệt như tâm trạng bất an của tôi, dưới ánh đèn vàng vọt lúc tám giờ tối là một mớ âm thanh hỗn tạp.

Tôi đứng trước cửa căn hộ, theo bản năng định mở khóa bằng vân tay nhưng tay đưa lên nửa chừng lại đổi hướng, chuyển sang gõ cửa.

Vài giây sau, Thẩm Sơ ra mở cửa.

“Sao không dùng vân tay? Anh đang tắm.” Trên người anh ta chỉ quấn duy nhất một chiếc khăn tắm, mái tóc ngắn màu đen vẫn còn đang nhỏ nước.

Vài ngày không gặp, hình như anh ta đã đi tập gym?

Tôi có chút không tự nhiên, còn anh ta thì thần thái vẫn thản nhiên như không.

“Vào đi.”

Tôi nhìn cái bóng cao lớn che mất nửa lối đi, cẩn thận lách qua người anh ta để vào trong.

Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẽ của anh ta.

Mặt tôi đỏ bừng ngay tức khắc.

Tiếng vòi hoa sen trong phòng tắm rả rích, tâm trí tôi rối bời như tơ vò.

Vốn dĩ đã hạ quyết tâm chặt đứt mối quan hệ này, vậy mà sự xuất hiện đầy “khiêu khích” này của Thẩm Sơ lại phá hỏng hết bầu không khí.

Sao anh ta lại đi tắm vào đúng lúc này cơ chứ!

Mười mấy phút sau, tôi cuối cùng cũng chấn chỉnh được tâm trạng.

Thẩm Sơ bước ra từ phòng tắm, hơi nước vẫn còn vương trên da thịt.

Thấy tôi ngồi ngay ngắn trên sofa, anh ta bật cười: “Làm gì mà nghiêm túc thế? Định đi gặp phụ huynh à?”

Anh ta thế mà lại đem chuyện phụ huynh ra để đùa, chẳng phải đó là vết sẹo không thể chạm vào của anh ta sao?

Anh ta bưng tới một ly nước, ngồi xuống cạnh tôi.

Mùi sữa tắm thoang thoảng dịu nhẹ phả vào mặt.

“Uống nước đi.”

Tôi đón lấy ly nước, vô tình chạm vào ngón tay Thẩm Sơ, cảm giác như vừa bị bỏng vậy.

Uống một ngụm nước rồi mà đầu ngón tay vẫn thấy nóng rực.

Tôi tự mắng mình không có tiền đồ: Lộ Chu, mày sao thế này? Có phải chưa chạm qua bao giờ đâu.

Thẩm Sơ thần sắc như thường, hỏi tôi muốn xem phim gì.

Tôi bảo tùy ý, thế là anh ta chọn đại một bộ. Rèm cửa được kéo kín, đèn cũng tắt phụt.

Tôi cứ thế mơ hồ ngồi xem phim với anh ta.

Cái bầu không khí và môi trường này rõ ràng không hề thích hợp để nói lời chia tay.

Hơn nữa, “Thẩm…”

“Suỵt, đừng nói gì cả, đang xem phim mà.” Thẩm Sơ hoàn toàn không cho tôi cơ hội mở lời.

Sau mấy lần định nói lại bị ngắt ngang, cơn giận trong tôi đột ngột bốc lên.

Thực sự là thời gian qua Thẩm Sơ đã quá chiều chuộng tôi, việc gì cũng thuận theo ý tôi, nên tôi ngày càng chẳng chịu nổi chút uất ức nào.

“Thẩm Sơ! Anh…”

Lời nói bị chặn đứng bởi nụ hôn của anh. Hơi thở của Thẩm Sơ thanh sạch và đầy quyến rũ.

Tôi dần bị anh ta dồn vào góc sofa. “Em muốn nói gì? Hửm?”

Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ta, nhưng khí chất tỏa ra từ người anh ta đã trở nên vô cùng nguy hiểm.

Tôi tĩnh tâm lại, bộ phim vẫn đang lướt qua từng khung hình, phòng khách lúc sáng lúc tối.

“Thẩm Sơ, chúng ta nói chuyện đi.”

Một khoảng lặng dài dằng dặc.

Bộ phim bất chợt chiếu đến một đoạn rực sáng, tôi thấy trong đôi mắt Thẩm Sơ là những cảm xúc trầm mặc và phức tạp. 

Chỉ một thoáng, căn phòng lại tối sầm đi.

Giọng nói của Thẩm Sơ vang lên trong bóng tối, hòa quyện một cách lạ kỳ: “Nói gì? Em muốn nói gì? Chia tay à? Đừng có mơ.”

Giọng anh ta đầy hung bạo và quyết liệt.

“Thẩm Sơ, chúng ta cứ thế này tiếp thì chỉ làm khổ nhau thôi.”

Tôi bình thản nêu lên sự thật.

Thẩm Sơ hôn lên môi tôi, giọng khản đặc: “Đừng nói nữa Chu Chu, cầu xin em đừng nói nữa…”

Tôi đẩy anh ta ra, kiên quyết nhìn vào mắt anh ta trong bóng tối lờ mờ: “Xin lỗi, Thẩm Sơ, chúng ta chia tay đi.”

Tôi thấy trong mắt anh ta là nỗi đau đớn tột cùng, nhưng đây là sự nhân từ cuối cùng tôi có thể dành cho anh ta.

Tôi không muốn vạch trần tất cả, không muốn nói cho anh ta biết tôi đã rõ cái vụ cá cược đó, không muốn anh ta biết việc tôi tiếp cận anh ta chỉ là một màn kịch báo thù.

Cứ coi như ngay từ đầu tôi đã thật lòng yêu anh ta đi, đừng để cuộc cá cược này bị phơi bày ra ánh sáng.

“Thẩm Sơ, em không muốn ở bên anh nữa, anh không cảm nhận được sao?”

Thẩm Sơ rặn ra một nụ cười khổ.

Làm sao mà không cảm nhận được chứ?

Bị đẩy ra hết lần này đến lần khác, bị từ bỏ hết lần này đến lần khác, bị chán ghét, bị lẩn tránh…

“Em là người anh thích nhất, anh quan tâm em còn hơn cả chính bản thân mình. Thế nên làm sao anh lại không cảm nhận được?”

“Chu Chu, tại sao? Tại sao lại không yêu nữa? Rõ ràng trước đây em thích anh như thế, em nói sẽ luôn ở bên anh, em hứa sẽ không để anh cô đơn một mình nữa mà…”

“Chu Chu, những lời đó chẳng phải đều là em nói sao?”

“Anh không hiểu, tại sao em có thể thốt ra câu không yêu nữa là có thể dứt khoát rời đi như vậy? Anh không đáng để em yêu đến thế sao?”

Thẩm Sơ thốt ra từng chữ, như dùng mũi dao khắc lên tim tôi.

“… Em xin lỗi.”

Thẩm Sơ cười khẽ, gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ suy sụp.

“Xin lỗi cái gì? Em có người khác rồi sao? Em không thể nói câu nào khác được à?”

Tôi chẳng biết phải nói gì, Thẩm Sơ lại một lần nữa hôn xuống.

“Vậy thì đừng nói gì nữa.”

18.

Tôi vốn định mặc kệ cho anh ta trút giận, nghĩ bụng một lát nữa anh ta sẽ bình tĩnh lại thôi.

Nhưng không ngờ Thẩm Sơ càng lúc càng quá đáng.

Anh ta hôn tôi cuồng nhiệt như muốn tước đoạt hơi thở, từng chút một để lại những dấu vết ám muội trên cổ tôi.

Áo và váy đều đã bị kéo tuột xuống vị trí đầy nguy hiểm.

“Đủ rồi, Thẩm Sơ!” Tôi quát lên nhưng anh ta hoàn toàn phớt lờ, chỉ tập trung gặm nhấm xương quai xanh của tôi, đôi bàn tay cũng bắt đầu không yên phận.

Tôi dùng hết sức đẩy anh ta ra, xoay người ngồi lên người anh ta để khống chế.

Anh ta rốt cuộc cũng tỉnh táo hơn đôi chút.

Bộ phim đã chạy đến những giây cuối cùng, màn hình trắng xóa hắt ánh sáng bao phủ lấy hai chúng tôi.

Tôi che mất một nửa luồng sáng chiếu lên người anh ta.

Gương mặt Thẩm Sơ lúc mờ lúc tỏ, anh ta mở đôi mắt ướt át đầy dục vọng nhìn tôi.

Hai tay anh ta siết chặt lấy eo tôi.

“Chu Chu, anh muốn làm.”

Bầu không khí ái muội đến ngột ngạt, tim tôi đập loạn nhịp.

Thẩm Sơ giống như một vị thần bị tôi kéo xuống khỏi đài cao, vấy bẩn bởi dục vọng, lại cũng giống như một con quỷ đầy mê hoặc.

Đúng lúc ấy, tiếng chuông báo thức đột ngột vang lên.

Tôi hoảng loạn định vươn tay lấy điện thoại, nhưng Thẩm Sơ ấn chặt người tôi không cho đi.

Tôi mò mẫm được chiếc điện thoại, định tắt báo thức thì vô tình bấm nhầm vào đoạn ghi âm gần nhất.

“Cô nghĩ anh Thẩm Sơ của cô có thích tôi không?”

“Không đời nào! Anh Thẩm Sơ làm sao mà thích loại người như cô được, anh ấy chỉ là đang cá cược thôi!”

“Cá cược?”

Đoạn âm thanh quen thuộc ấy vang vọng giữa hai chúng tôi.

Không gian rơi vào thinh lặng đến đáng sợ.

Không biết qua bao lâu, giọng Thẩm Sơ run rẩy đầy hoảng loạn: “Em… em biết từ khi nào?”

Tôi không nói gì, Thẩm Sơ gục đầu vào cổ tôi.

“Chu Chu… anh không cố ý đâu, anh thật lòng thích em mà… Xin lỗi em, Chu Chu, em tha thứ cho anh có được không? Tất cả là lỗi của anh…” Thẩm Sơ như sắp suy sụp đến nơi, anh ta cuống quýt túm lấy vạt áo tôi.

“Chu Chu, cầu xin em, em đừng giận nữa, chúng ta bắt đầu lại từ đầu có được không… Anh hứa sau này cái gì cũng nghe em, anh tuyệt đối không lừa em nữa… Anh đã cắt đứt với đám người đó rồi, anh nhất định sẽ ngoan mà, em tha thứ cho anh nhé?”

“Chu Chu, anh chỉ còn có mỗi em thôi…”

Tôi dịu dàng ôm lấy đầu Thẩm Sơ, đôi mắt cũng đã nhòe lệ.

“Thẩm Sơ, là anh nói muốn chơi đùa với tôi trước.”

Thẩm Sơ như một đứa trẻ vừa nhận được sự cho phép, đôi tay siết chặt lấy eo tôi, ôm đến nghẹt thở.

“Chu Chu, anh thực sự biết lỗi rồi…”

Tôi ngắt lời anh ta, giọng nói lạnh lẽo như thể chẳng hề biết đau là gì: “Anh hỏi tôi biết từ lúc nào à? Từ ngay lúc bắt đầu.”

Tôi vẫn ngồi trên người anh ta, tư thế đầy ám muội.

Đôi mắt Thẩm Sơ phản chiếu hình bóng tôi, lạnh lẽo và im lìm.

“Vậy nên, từ lúc bắt đầu, em cũng chỉ lừa dối anh?”

Tôi mặc định thừa nhận.

Thẩm Sơ đợi thêm vài giây, cuối cùng hoàn toàn sụp đổ.

“Lộ Chu, tôi cứ ngỡ sau bao lâu độc hành, em là người mà ông trời sắp đặt đến để bầu bạn với tôi.”

Tôi im lặng, đứng dậy rời đi.

Thẩm Sơ không ngăn cản.

Lần này, thực sự không còn ai ngăn cản nữa.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!