Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
10.
Trên diễn đàn trường, bài đăng với tiêu đề [Có phải Thẩm Sơ ngã ngựa thật rồi không] được thảo luận sôi nổi, trở thành chủ đề nóng nhất tuần qua.
Thẩm Sơ không hề kiêng dè, cúi xuống buộc dây giày cho tôi giữa sân vận động, anh ta chẳng chút do dự ăn nốt phần cơm thừa của tôi trong nhà ăn, trước mặt hội anh em, anh ta đầy hạnh phúc tuyên bố: “Đây là bạn gái tôi.”
Cứ như thể anh ta đang muốn dõng dạc tuyên bố với cả thế giới rằng chúng tôi đang yêu nhau.
Cuối tuần, Trần Sinh, cậu bạn nối khố của tôi đến trường thăm tôi.
Mẹ của hai đứa là bạn thân chí cốt suốt nửa đời người, nhưng lại sinh ra hai đứa con có tính cách hoàn toàn trái ngược. Trần Sinh từ nhỏ đã hoạt bát, còn tôi thì trầm mặc từ bé.
Cậu ấy phóng khoáng tùy hứng, còn tôi thì thiết thực, chẳng có tham vọng gì cao xa.
Tôi nhắn tin cho Thẩm Sơ: [A Sơ, cuối tuần này em có việc nên không đi ăn với anh được.]
Thẩm Sơ trả lời cực nhanh: [Việc gì thế?]
Tôi: [Bạn đến thăm, em phải tiếp bạn chút.]
Năm phút sau, Thẩm Sơ mới trả lời lại một chữ: [Được.]
Dạo này Thẩm Sơ bám người kinh khủng.
Vốn là một thiếu gia thích những nơi náo nhiệt, giờ đây ngày nào anh ta cũng như một “cái đuôi nhỏ” dính lấy tôi.
Những bài đăng trên diễn đàn trường nổ tung như thế, anh ta nhìn thấy cũng chẳng thèm nhíu mày lấy một cái.
Thứ Năm hôm ấy, Lục Gia Nghị, cô nàng thích thầm Thẩm Sơ đã không còn ngồi yên được nữa, cô ta hẹn tôi ra quán cà phê “hàn huyên”.
Rõ ràng tôi và cô ta chỉ mới gặp nhau đúng một lần ở quán bar lần trước, cái lần cô ta đã hôn Thẩm Sơ ấy.
Sự lưỡng lự của Thẩm Sơ lúc đó đã nhen nhóm hy vọng cho cô ta.
Lục Gia Nghị vốn là tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ, cái gì cô ta muốn cũng phải là thứ tốt nhất.
Ở ngôi trường này, Thẩm Sơ nổi bật đến mức có người nói nhan sắc của anh ta dù có vào giới giải trí cũng chẳng hề kém cạnh ai.
Nhưng tôi thực sự chẳng thấy Thẩm Sơ có điểm gì tốt, ngoài cái mã đẹp trai ra.
Lục Gia Nghị đi thẳng vào vấn đề: “Cô muốn bao nhiêu tiền mới chịu rời xa anh Thẩm Sơ?”
Tôi suýt bật cười, cái tình tiết “quăng tấm chi phiếu” trong phim truyền hình thế mà cũng có ngày rơi trúng đầu tôi.
Thấy tôi im lặng, cô ta càng lộ rõ vẻ thiếu tự tin: “Tôi và anh Thẩm Sơ là thanh mai trúc mã, mẹ tôi nói sau này tôi và anh ấy sẽ kết hôn với nhau.”
Tôi hỏi một câu chẳng liên quan: “Cô nghĩ anh Thẩm Sơ của cô có thích tôi không?”
Cô ta như con mèo bị giẫm phải đuôi, đột ngột đứng phắt dậy làm đổ cả ly cà phê trên bàn.
“Không đời nào! Anh Thẩm Sơ làm sao mà thích hạng người như cô được! Anh ấy chỉ là đang cá cược thôi!”
Nghe đến đây, tôi đã thấy hài lòng lắm rồi.
Tôi tiếp tục dẫn dắt cô ta: “Cá cược?”
Cô ta chợt nhận ra mình lỡ lời, nhất quyết không chịu mở miệng nữa.
“Dù sao thì anh Thẩm Sơ cũng không thể nào thích một đứa… như cô đâu!”
Chắc là cô ta định nói “lùn béo quê mùa” đây mà, nhưng một tháng tôi bỏ ra để tập luyện và nghiên cứu trang điểm đâu có lãng phí.
Cô ta hậm hực giậm đôi giày da nhỏ bỏ đi.
Tôi gọi Thẩm Sơ đến trả tiền, dù sao thì cũng là “em gái thanh mai” của anh ta làm đổ mà.
Thẩm Sơ chạy đến, thấy tôi giữa đống lộn xộn, anh ta lao nhanh tới kiểm tra khắp người tôi một lượt, sau khi xác nhận tôi không sao mới thở phào nhẹ nhõm.
“Sao lại ra nông nỗi này?” Anh ta hỏi bằng giọng trách móc nhưng lại đầy vẻ nuông chiều.
Tôi mỉm cười với anh ta, đuôi mắt hơi ửng hồng, trông như một đóa hoa lê trong mưa, vừa uất ức lại vừa cố tỏ ra mạnh mẽ.
“Vừa cãi nhau với bạn một trận…”
Anh ta ôm tôi vào lòng: “Ai thế? Nói anh nghe, anh đi báo thù cho em.”
Tôi bật cười trước sự sốt sắng của anh ta: “Không sao đâu, chỉ là chút xích mích nhỏ giữa bạn bè thôi.”
Ngón tay anh ta lướt nhẹ trên đuôi mắt tôi: “Đừng vì những kẻ không đáng mà nổi giận. Chẳng lẽ có anh bên cạnh rồi vẫn còn chưa đủ sao? Anh có thể ở bên em mỗi ngày mà.”
11.
Cuối tuần, tôi cố ý đến muộn hơn giờ hẹn với Trần Sinh nửa tiếng.
Cô em khóa dưới mới quen đứng đợi tôi ở cổng trường.
Thẩm Sơ nhất định phải tiễn tôi ra tận cổng, thấy đúng là cô bé kia rồi anh ta mới chịu rời đi.
“Về sớm một chút nhé…” Anh ta nhìn tôi đầy vẻ tủi thân.
Tôi xoa đầu anh ta: “Anh cũng phải cho em không gian riêng chứ.”
Vẻ mặt anh ta càng thêm ấm ức, tôi bèn hôn nhẹ lên má anh ta, lúc này sắc mặt anh ta mới dịu đi đôi chút.
“Tạm biệt anh.”
Anh ta không nỡ buông bàn tay đang nắm chặt tay tôi ra. Tôi cùng cô em khóa dưới vào quán trà sữa gần đó ngồi một lát, rồi mới đợi được Trần Sinh.
Trần Sinh vẫn chứng nào tật nấy, cực kỳ thích đến muộn.
Cậu ta cứ thế tự nhiên ngồi phịch xuống cạnh tôi, chẳng buồn hỏi xem cô em khóa dưới là ai.
Tôi giới thiệu hai người với nhau.
Cô bé ấy vốn là người tôi thuê đến để diễn kịch, thấy Trần Sinh xuất hiện, đôi mắt em ấy lập tức lấp lánh tia sáng hóng biến.
Chưa kịp để tôi lên tiếng, em ấy đã ra vẻ nghiêm túc: “Chị cứ yên tâm, em nhất định sẽ không hé răng nửa lời đâu!”.
Dứt lời, cô bé liền biến mất nhanh như một cơn gió.
Chỉ cần dùng ngón chân để nghĩ cũng biết trong đầu em ấy đang tự biên tự diễn một vở kịch cẩu huyết kịch liệt đến mức nào.
Trần Sinh ngơ ngác: “Cái gì mà không được nói ra? Lộ Chu, cậu có chuyện gì mà ngay cả tớ cũng giấu hả? Có còn coi tớ là anh em không?”
Tôi bình tĩnh hỏi: “Ở thành phố A có trò nhảy Bungee đấy, cậu có muốn thử không? Tớ đặt chỗ rồi.”
Trần Sinh quá hiểu tôi: “Đừng có mà lảng tránh chủ đề, rốt cuộc có chuyện gì tớ không được phép biết?”
Tôi nhìn điện thoại: “Đi thôi, đến nơi là nhảy được luôn đấy.”
Trần Sinh không thể tin nổi: “Không phải chứ? Cậu đặt thật à? Cậu không cần đứa bạn này nữa đúng không?”
Trần Sinh vốn sợ độ cao và cực kỳ quý mạng sống, hay còn được gọi bằng cái tên thân thương là Trần “Bánh Bèo”.
Tất nhiên là tôi chưa đặt chỗ.
Tôi dắt Trần Sinh đi chơi điên cuồng suốt một vòng, lúc quay về trường thì trời đã tối hẳn.
Chúng tôi vừa đi vừa đùa giỡn, Trần Sinh như kẻ không xương cứ thế tựa vào người tôi.
Cậy mình cao hơn mét tám, cậu ta giật lấy chùm chìa khóa tôi mới mua rồi giơ cao tay khiến tôi không sao với tới được.
Tôi nhảy lên định giành lại, Trần Sinh liền dùng cánh tay còn lại vòng qua vai, khóa chặt không cho tôi cử động.
“Trần Sinh, đồ rùa rụt cổ nhà cậu…” Tôi hậm hực.
Trần Sinh thì cười tươi như một con hồ tinh.
Tám giờ tối, phố xá lên đèn rực rỡ, những tấm biển hiệu lấp lánh đan xen.
Đột nhiên, Thẩm Sơ xuất hiện trước mặt chúng tôi chỉ vài bước chân.
Anh ta đứng đó, mặt không cảm xúc, trong khi Trần Sinh vẫn đang bá vai bá cổ tôi cười đùa.
“Lộ Chu, qua đây.”
Giọng Thẩm Sơ lạnh thấu xương.
Đây là lần đầu tiên anh ta dùng tông giọng ra lệnh để gọi tên tôi.
Trần Sinh vẫn còn ngơ ngác: “Gọi cậu à? Người quen à?”
Tôi chưa kịp lên tiếng, Thẩm Sơ đã đột ngột gầm lên đầy hung dữ: “Mẹ kiếp, tôi bảo em qua đây!”.
Tôi bị giật mình.
Trần Sinh theo bản năng đứng chắn trước mặt tôi: “Anh là ai?”.
Thẩm Sơ nghiến răng, cơn thịnh nộ trong mắt chỉ chực phun trào: “Việc quái gì đến cậu mà hỏi tôi là ai?”.
Trần Sinh cũng là kẻ nóng máu, không khí lập tức trở nên căng thẳng như dây cung sắp đứt.
Tôi nắm lấy cổ tay Trần Sinh: “Không sao, người quen thôi, cậu đừng xen vào.”
Trần Sinh quay lại nhìn tôi, tôi ra hiệu cho cậu ấy bằng ánh mắt.
Vì lớn lên bên nhau từ nhỏ nên sự ăn ý giữa chúng tôi là tuyệt đối.
Trần Sinh có chút do dự nhưng rồi cũng lùi lại, lựa chọn tin tưởng tôi.
Tôi bước hai bước đến bên cạnh Thẩm Sơ.
Anh ta lập tức chộp lấy tay tôi, kéo mạnh rồi ôm chặt vào lòng.
Tôi ném cho Trần Sinh một ánh mắt bảo cậu ấy cứ đi đi, không cần lo cho tôi.
Thẩm Sơ sải bước kéo tôi đi, tôi lảo đảo chạy bước nhỏ mới theo kịp anh ta.
“A Sơ, cậu ấy chỉ là bạn em thôi…”
Thẩm Sơ không nói một lời, mặt lạnh như tiền lôi tôi đi.
Tôi nhận ra đây là đường dẫn tới căn hộ của anh ta, nên cũng chẳng buồn nói thêm, chỉ cố gắng giữ nhịp bước.
Vừa vào đến nhà, anh ta liền đóng sầm cửa lại, ép tôi lên cánh cửa rồi hôn ngấu nghiến.
Gương mặt anh ta lạnh như băng, nhưng hơi thở lại nóng rực như lửa đốt.
Đột nhiên môi tôi nhói đau, anh ta đang cắn tôi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨