Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Kỳ thi thử lần ba kết thúc cũng là lúc kỳ nghỉ đông bắt đầu.
Tôi thẫn thờ quay lại lớp học trống rỗng, ngồi ngẩn ngơ một lúc rồi định vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Khi tôi vừa nhắm mắt, để làn nước lạnh buốt tạt vào mặt…
Đột nhiên, phía sau vang lên một tiếng “cạch” khô khốc.
Tôi cảnh giác đứng thẳng người, mặc cho nước chảy vào mắt đau rát, tôi lao nhanh ra cửa, dùng sức kéo mạnh vào trong.
Không lay chuyển được.
Cửa đã bị ai đó khóa chặt từ bên ngoài.
Ngay sau đó, đèn cũng bị tắt phụt.
Tôi đứng giữa bóng tối đặc quánh, nỗi sợ hãi trào dâng như thủy triều nhấn chìm lấy tôi.
Tôi nghiến chặt răng, dùng đôi tay run rẩy đấm điên cuồng vào cánh cửa: “Quý Uyên!”
“Thả tôi ra!! Mở cửa ra!!”
Không một lời đáp lại.
Điện thoại vẫn nằm trong ba lô, mà ba lô thì đang ở trong lớp.
Hồi còn yêu nhau, tôi đã từng kể với Quý Uyên.
Năm tôi còn nhỏ, mẹ đi lấy hàng ở tỉnh xa vào lúc nửa đêm, tôi ở nhà một mình và vô tình tự khóa mình trong tủ quần áo. Kết quả là mẹ gặp sự cố trên đường, hai ngày sau mới về đến nhà.
Tôi đã bị nhốt trong cái tủ chật hẹp, tối tăm đó suốt hai ngày trời, không ăn không uống.
Vì vậy, từ nhỏ đến lớn, tôi đặc biệt sợ bóng tối.
Lúc nghe chuyện, mắt Quý Uyên đã đỏ hoe.
Cậu ta ôm lấy tôi, hôn nhẹ lên tóc và hứa rằng cậu ta sẽ luôn thắp sáng một ngọn đèn vì tôi.
Còn bây giờ, trường học vắng lặng không một bóng người, không ai đến cứu tôi cả.
Quý Uyên chắc chắn sẽ không đến.
Thậm chí, chính cậu ta là kẻ đã sai khiến người khác nhốt tôi vào đây.
Tôi từ từ trượt dài xuống cánh cửa, vòng tay ôm lấy đầu gối, co quắp thành một cục trên nền đất ẩm thấp và lạnh lẽo.
Bóng tối mênh mông như cái miệng đỏ ngòm của con quái vật, chực chờ nuốt chửng lấy tôi.
8.
Khi mẹ tôi dẫn theo cảnh sát tìm thấy tôi trong nhà vệ sinh của dãy nhà học, đã là mười hai giờ đêm.
Bà phẫn nộ chất vấn nhà trường, nhưng câu trả lời nhận được chỉ là: Người lao công không biết có người bên trong, đã gọi hỏi hai câu nhưng không thấy ai thưa nên mới khóa cửa lại.
Giữa mùa đông buốt giá, tôi bị cảm nặng, nằm liệt trên giường hôn mê suốt một tuần mới hồi phục.
Mẹ ngồi bên giường, khẽ hỏi tôi: “Nghiên Nghiên, học kỳ tới chúng ta tự học ở nhà thôi, không đến trường nữa được không con?”
Đó là cách tốt nhất mà mẹ có thể nghĩ ra lúc này.
Nhà trường rõ ràng muốn bảo vệ Quý Uyên, vả lại cậu ta vẫn chưa đủ tuổi thành niên, cảnh sát cũng chỉ có thể đưa ra lời cảnh cáo miệng suông.
Chuyển trường thêm lần nữa là điều không thể, tôi đã là học sinh lớp 12 rồi.
Mẹ tôi cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, việc nuôi sống tôi đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của bà.
Sau khi khỏi bệnh, tôi giam mình ở nhà vùi đầu vào học.
Trong suốt thời gian đó, Quý Uyên gọi rất nhiều cuộc điện thoại, gửi không biết bao nhiêu tin nhắn.
Tôi không nghe, cũng chẳng buồn đọc.
Chiều hôm đó, phát hiện xấp đề luyện thi tổng hợp đã làm hết, tôi khoác áo khoác định ra hiệu sách mua thêm.
Bên ngoài, những bông tuyết bắt đầu rơi dày đặc.
Tôi siết chặt chiếc khăn len quanh cổ, bước xuống xe buýt.
Khi tầm mắt lướt qua con đường phía trước, tôi bỗng khựng lại như hóa đá.
Là Quý Uyên.
Cậu ta mặc một chiếc măng tô màu xám đậm, đang khoác tay một cô gái, dạo bước trong tuyết.
Cô gái đó nhỏ nhắn, thanh mảnh, diện chiếc áo khoác trắng sang trọng với mái tóc xoăn bồng bềnh xinh đẹp.
Cô ấy nghiêng đầu, vừa nói gì đó vừa cười với cậu ta, tư thế vô cùng thân mật.
Giây phút nhìn xuyên qua làn tuyết để thấy rõ khuôn mặt kiều diễm ấy, máu trong người tôi như đông cứng lại.
Cuối năm, đường phố ồn ã tiếng người qua lại, náo nhiệt vô cùng.
Vậy mà tôi lại cảm thấy mình như bị ném vào giữa đại dương băng giá mênh mông, những làn sóng ký ức tràn về cuồn cuộn, nuốt chửng lấy tôi.
Khi bừng tỉnh, hai người đó đã biến mất.
Tôi xách túi tài liệu nặng trịch về nhà.
Ở đầu ngõ, tôi lại thấy Mạnh Thanh Hoa.
Đôi mắt trong trẻo của anh ta lặng lẽ nhìn tôi, không nói lời nào.
Lần này, tôi chủ động dừng lại trước mặt anh ta, mở lời: “Vừa nãy trên phố, tôi đã gặp Giang Kha.”
Ánh mắt anh ta run rẩy dữ dội.
“Vào khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra rất nhiều chuyện.”
“Ví dụ như một kẻ tầm thường mờ nhạt như tôi, tại sao vừa chuyển trường đã được chú ý. Và tại sao một kẻ đang làm những chuyện tàn ác bất dung thứ, lại luôn miệng nói là đang giúp tôi chuộc tội.”
Tôi không kìm được mà run rẩy, nặn ra một nụ cười thê lương: “Tôi đã chuyển trường rồi, đã hoàn toàn trốn chạy khỏi cô ta, tại sao vẫn không chịu buông tha cho tôi? Chỉ vì cô ta thích anh, và anh vì tiền đồ của mình đã chọn đứng về phía cô ta, nên người đáng chết phải là tôi, đúng không?”
Đến câu cuối cùng, giọng tôi bỗng vút lên cao vút và sắc nhọn.
Mấy người qua đường gần đó nhíu mày, vội vã né tránh ra xa.
Ánh mắt Mạnh Thanh Hoa thoáng hiện lên tia đau đớn, anh ta luống cuống xin lỗi: “Anh xin lỗi, Nghiên Nghiên.”
“Chỉ nói mồm thì có ích gì?” Tôi lạnh lùng ngắt lời: “Nếu thực sự cảm thấy có lỗi với tôi, ít nhất những kẻ sát nhân như các người cũng phải trả cái giá tương đương, thì đó mới được coi là lời xin lỗi.”
9.
Về đến nhà, mẹ tôi đang ở trong bếp chiên cá.
Mùi thơm sực nức tỏa ra hòa cùng tiếng gầm rú của chiếc máy hút mùi cũ kỹ.
Tôi xếp từng xấp đề mới mua lên bàn học cho ngay ngắn, rồi cầm điện thoại lên.
Mười phút trước, Quý Uyên vừa gửi đến một tin nhắn mới: “Nghiên Nghiên, không trả lời tin nhắn thì sau khi khai giảng, cậu sẽ phải trả giá cực kỳ đáng sợ đấy.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, mỉm cười đầy giễu cợt.
Đang ở bên Giang Kha mà vẫn còn thời gian để đe dọa tôi sao? Hay là, tin nhắn này chính là do Giang Kha “chỉ điểm” để gửi cho tôi?
Dù sao thì đây cũng chẳng phải lần đầu tiên Giang Kha làm trò này.
Trước khi chuyển trường, một trong những chiêu trò bạo hành của cô ta và đám tay sai chính là gửi tin nhắn đe dọa vào mọi ngóc ngách đời tư, đăng những tấm ảnh máu me kinh dị lên mạng xã hội để khủng bố tinh thần tôi.
Tất cả những điều đó, mọi người đều nhìn thấy, nhưng không một ai giúp đỡ.
Bởi trong mắt mọi người, tôi là kẻ “bình thường thì lầm lì, thực chất lại đầy bụng tâm cơ xấu xa”.
Hồi mới vào cấp ba, người bạn đầu tiên tôi quen trong lớp là Mạnh Thanh Hoa.
Anh ta luôn vững vàng ở vị trí số một trong mọi kỳ thi, còn tôi phải dốc toàn lực mới duy trì được vị trí trong top 10.
Nhưng chúng tôi có rất nhiều điểm chung.
Ví dụ như gia cảnh.
Anh ta cũng giống tôi, nhà nghèo, học tập là con đường duy nhất để thoát thân.
Vì thế cả hai đều nỗ lực hết mình, không dám lơ là dù chỉ một giây.
Mạnh Thanh Hoa từng nói với tôi: “Ngôi trường duy nhất anh muốn đỗ vào trùng tên với chính anh, những trường khác đều coi là thất bại.”
Có lẽ chính cái khí chất nỗ lực đó, hòa quyện với thành tích ưu tú đã tạo nên một sức hút đặc biệt.
Tóm lại, đại tiểu thư Giang Kha, người vốn được vây quanh như sao trên trời đã bắt đầu theo đuổi Mạnh Thanh Hoa.
Và vì tôi và anh ta có quan hệ khá thân thiết, những người xung quanh bắt đầu cố ý hoặc vô tình nhắm vào tôi.
Đồ dùng tôi từng chạm vào không ai thèm đụng tới.
Khi đi đường, nếu có nam sinh nào lỡ va vào tôi, họ sẽ hét lên rồi nhảy bắn ra xa, ra sức phủi áo như thể vừa chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu lắm.
Nếu chỉ dừng lại ở mức đó, không ảnh hưởng đến việc học, tôi vẫn có thể nhẫn nhịn.
Cho đến sau này, Mạnh Thanh Hoa mãi không chịu đồng ý.
Giang Kha, người vốn dĩ ban đầu chỉ mang tâm thế chơi bời cảm thấy bị sỉ nhục và bắt đầu trở nên nghiêm túc một cách cực đoan.
Giang Kha hẹn Mạnh Thanh Hoa ra bờ hồ, đe dọa rằng nếu anh ta không đồng ý, cô ta sẽ nhảy xuống.
Lúc đó, tôi tình cờ đi ngang qua.
Sau đó, Giang Kha được cứu lên nhưng lại bị nhiễm trùng phổi vì nước hồ quá bẩn.
Chuyện vỡ lở, làm kinh động đến gia đình cô ta.
Và rồi, Giang Kha nói với bố cô ta rằng chính tôi là người đã đẩy cô ta xuống nước.
Là nhân chứng duy nhất còn lại ở hiện trường, Mạnh Thanh Hoa vậy mà cũng đứng ra làm chứng cho lời nói của cô ta.
Ngày Giang Kha xuất viện, cô ta đứng giữa lớp, dõng dạc nói với phong thái khoan dung:
“Tống Nghiên, cậu yên tâm đi. Tớ biết gia cảnh cậu khó khăn, chắc cậu cũng không cố ý đâu, tớ sẽ không báo cảnh sát truy cứu đâu mà, cậu đừng để bụng nhé.”
Kể từ ngày đó, ác mộng của tôi bắt đầu.
Bởi vì tôi là kẻ “hại người trước”, nên bất kỳ hành vi bạo lực nào nhắm vào tôi cũng đều được gắn mác là “sự đáp trả đầy chính nghĩa”.
“Pháp luật không trừng trị được nó, thì để chúng ta làm.”
Ngăn bàn của tôi đầy mảnh kính vỡ, băng vệ sinh trong cặp bị bôi keo dán sắt, sau giờ học tôi bị lôi vào kho chứa đồ cũ ở góc dãy nhà học để chịu những trận đấm đá túi bụi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨