Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Quý Uyên nhìn tôi chằm chằm, hồi lâu sau đột nhiên bật ra một tiếng cười khẩy. “Nghiên Nghiên, thế này mà gọi là dày vò ư?”
“Tôi đang giúp cậu mà.”
Giúp tôi cái gì?
Tôi nhìn cậu ta với vẻ không thể hiểu nổi.
Quý Uyên bước tới trước mặt tôi, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má tôi.
Vết máu trên tay cậu ta cứ thế lem luốc khắp mặt tôi.
Cậu ta ghé sát tai tôi, thì thầm: “Tống Nghiên, tôi đang giúp cậu chuộc tội.”
Chuộc tội gì?
Tôi có tội tình gì?
Tôi nhìn cậu ta, bật cười cay đắng: “Quý Uyên, tội lỗi lớn nhất đời tôi chính là đã đồng ý ở bên cạnh cậu.”
6.
Tôi mang theo khuôn mặt và cái miệng đầy máu về nhà, vừa vặn đụng phải mẹ đi làm về.
Bà hoảng sợ đến mức đánh rơi cả chìa khóa xuống đất, cuối cùng cũng không thể tiếp tục vờ như không có chuyện gì xảy ra được nữa.
“Nghiên Nghiên…” Bà không kịp nhặt chìa khóa, đôi bàn tay run rẩy đưa lên lau mặt cho tôi: “Đi, chúng ta đi bệnh viện ngay.”
“Không cần đâu ạ.” Tôi khẽ nói, “Con không bị thương, đây không phải máu của con.”
Trước cửa nhà, tôi và mẹ đứng đối diện nhau trong im lặng.
Trên mặt mẹ đầy vẻ mệt mỏi sau một ngày dài làm việc quần quật.
Từ khi chuyển đến thành phố này, mẹ phải làm những công việc vất vả hơn trước, đi làm từ lúc trời chưa sáng và chỉ về nhà khi đã gần nửa đêm.
Với những gia đình bình thường như chúng tôi, cuộc sống vốn không chịu nổi những cơn sóng gió lớn, huống chi là hai lần liên tiếp.
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười, giả vờ thoải mái: “Mẹ đừng lo, ngày mai con sẽ đi tìm giáo viên.”
Giáo viên… Đương nhiên là tôi đã tìm rồi.
Trước mặt tôi, thầy gọi Quý Uyên lên hỏi có phải cậu ta bắt nạt tôi không.
Quý Uyên trưng ra bộ mặt cười khổ đầy bất lực: “Thì cứ coi như em bắt nạt cậu ấy đi ạ. Thầy ơi, hay là thầy dỗ dành Tống Nghiên giúp em với, bảo cậu ấy đừng giận em nữa được không?”
Rõ ràng là bạo lực học đường, vậy mà qua vài câu của cậu ta, nó lại biến thành một cuộc cãi vã hờn dỗi giữa bạn bè.
Sự quan tâm chăm sóc trước đây Quý Uyên dành cho tôi đến thầy giáo cũng nhìn thấy rõ, cộng thêm việc cả lớp đều làm chứng rằng giữa chúng tôi không có mâu thuẫn gì lớn.
Thế là, thầy lườm tôi một cái: “Trường học cấm yêu đương, hai đứa cãi nhau mà cũng phải lôi đến tận mặt tôi à? Mau về lớp học đi!”
Hoặc cũng có thể, thầy giáo đã nhìn ra điều gì đó.
Nhưng thành tích xuất sắc và gia thế vượt trội của Quý Uyên đã khiến thầy vô tình hay hữu ý mà chọn cách lờ đi tất cả.
Trên đường quay về dãy nhà học, tiếng chuông vào lớp vang lên.
Tôi chạy thục mạng về chỗ, phát hiện trong ngăn bàn bị đổ đầy một chai mực lớn.
Cuốn sổ tay tôi dày công hệ thống bấy lâu nay đã hoàn toàn bị hủy hoại.
Tôi giận dữ ngẩng đầu, ánh mắt đảo quanh lớp học tìm thủ phạm khiến giáo viên không hài lòng: “Tống Nghiên, em đã vào muộn rồi còn không lo nghe giảng, nhìn đông ngó tây cái gì thế?”
“Cuốn sổ tay của em…”
Thầy mất kiên nhẫn phẩy tay: “Được rồi, ngồi xuống nghe giảng đi! Giờ là lúc nào rồi, còn làm ảnh hưởng đến tiến độ học tập của các bạn khác thì em ra ngoài đứng cho tôi!”
Sau giờ học, Quý Uyên quay về chỗ.
Cậu ta đẩy một cuốn sổ đến trước mặt tôi.
Tôi mở ra xem, hóa ra chính là cuốn sổ tôi đã ném vào thùng rác trước đó.
Không biết cậu ta đã nhặt lại từ lúc nào.
Quý Uyên nhìn tôi từ trên cao, lạnh lùng nói: “Nghiên Nghiên, dùng cuốn này đi. Tôi sẽ bảo bọn họ để cậu yên trong mấy ngày tới.”
Tôi không nghe, cũng chẳng thèm nhìn.
Ngay trước mặt cậu ta, tôi xé toạc cuốn sổ làm đôi, một lần nữa ném thẳng vào thùng rác.
7.
Sau giờ học chiều đó, tôi lại đụng mặt Mạnh Thanh Hoa trên đường về.
Có vẻ anh ta cố tình đến để chặn đường tôi.
Anh ta đeo ba lô, đôi mắt ngập ngụa sự hối lỗi:
“Tống Nghiên, anh đã xem bảng điểm ở trường em rồi. Hiện tại kết quả của em không tốt đúng không? Anh có thể giúp em ôn tập…”
“Mạnh Thanh Hoa.”
Tôi đột ngột dừng bước, quay đầu nhìn anh ta:
“Cái trường đại học mà anh hằng mơ ước để thi đỗ vào, hóa ra lại rảnh rỗi thế sao? Anh không lên lớp, cứ bám theo tôi như thế này rốt cuộc là muốn làm gì?”
Anh ta khàn giọng nói: “Tống Nghiên, ngày đó khi cô ta làm khó em, anh đã không giúp gì được. Anh chỉ muốn chuộc tội thôi.”
Lại là chuộc tội.
Lại là từ này.
Tôi nở một nụ cười giễu cợt: “Anh có lỗi gì mà phải chuộc? Anh chỉ khoanh tay đứng nhìn, giúp cô ta làm chứng giả thôi mà, đâu phải anh trực tiếp ra tay.”
“… Anh xem bảng điểm rồi, điểm số của em vẫn như trước, Hóa học và Tiếng Anh là điểm yếu. Anh có thể giúp em bổ túc, để em thi đỗ vào một trường tốt hơn. Nghiên Nghiên, em từng nói mà, em muốn thi vào trường tốt nhất để mẹ em được sống nhàn nhã hơn một chút.”
“Nghiên Nghiên” – cái tên này, đã lâu lắm rồi không có ai gọi tôi như thế.
Trong khoảnh khắc tôi hơi thẫn thờ, Mạnh Thanh Hoa lấy từ trong cặp ra một xấp tài liệu dày cộm, nhét vào tay tôi.
“Đây là tài liệu anh dùng trước khi thi đại học, anh vẫn luôn giữ lại. Anh cứ nghĩ, nhất định có ngày phải đưa cho em, vì đó là lời hứa của anh với em trước đây.”
Anh ta ngập ngừng một lát, rồi bất ngờ đổi tông giọng đầy nghiêm túc: “Xin lỗi em.”
Tôi không chấp nhận lời xin lỗi, nhưng đã nhận xấp tài liệu đó.
Nhờ có nó, điểm số trong kỳ thi thử lần hai của tôi tiến bộ rõ rệt.
Ngày công bố điểm, Quý Uyên lại tìm đến.
Cậu ta ra lệnh cho hai nữ sinh giữ chặt tôi lại.
Ngay trước mặt tôi, anh ta thản nhiên lục lọi ngăn bàn, lôi xấp tài liệu đó ra và xé nát vụn thành từng mảnh.
“Tống Nghiên, sổ tay tôi đưa thì cậu không thèm lấy, còn đồ của thằng đàn ông khác thì cậu nhận cơ à?”
Cậu ta tung đống giấy vụn lên đầu tôi, để chúng rơi lả tả như những cánh hoa tàn: “Cậu còn định mồi chài bao nhiêu thằng nữa đây? Sao cậu lại rẻ rúng đến thế hả?”
Tôi rũ mắt, nhìn một mảnh giấy vụn chậm rãi rơi xuống gối mình.
“Tống Nghiên, tôi biết cậu đang nghĩ gì.”
Quý Uyên ghé sát tai tôi, thì thầm:
“Cậu định nhẫn nhịn, đợi sau khi thi đại học xong, vào được đại học là có thể kết thúc tất cả, hoàn toàn thoát khỏi tôi đúng không?”
“Nằm mơ đi.”
“Tôi sẽ không để cậu đỗ đại học đâu. Cậu vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi tay tôi được.”
Quý Uyên nói được làm được.
Kể từ ngày đó, những trò bắt nạt nhắm vào tôi càng trở nên thâm độc và kín kẽ hơn.
Sau lần tôi báo với giáo viên, sự việc có đôi chút tác dụng, ít nhất là những lời đồn thổi về đời tư bất chính của tôi không còn ai dám rêu rao công khai nữa.
Thế nhưng, tôi chẳng còn cách nào để yên tâm học tập.
Vở bài tập và đề thi của tôi luôn “không cánh mà bay”.
Trong hộp bút chẳng bao giờ tìm nổi một cây bút còn dùng tốt.
Thậm chí trong kỳ thi thử lần ba, khi lật tờ giấy nháp mình đã chuẩn bị, tôi bàng hoàng phát hiện mặt sau của tờ thứ hai chằng chịt những công thức được viết kín mít.
“Báo cáo thầy!”
Nữ sinh ngồi sau tôi đột ngột đứng phắt dậy: “Tống Nghiên quay cóp, bạn ấy gian lận!”
Tôi bị đưa ra khỏi phòng thi, bị tra hỏi liên tục trong văn phòng giáo viên.
Khi mọi chuyện kết thúc, môn thi cuối cùng cũng đã hạ màn.
Trời sập tối, sân trường chẳng còn mấy bóng người.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨