Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
4.
Không phải tôi chưa từng phản kháng.
Trước đây khi gặp bạo hành, tôi đã chống trả, để rồi nhận lại sự trả thù tàn khốc hơn.
Sau một trận ốm nặng, mẹ tôi đã đến trường khiếu nại.
Qua nhiều lần thương thảo, cuối cùng bà quyết định cho tôi đổi thành phố, chuyển trường…
Và bây giờ, bi kịch ấy lại lặp lại một lần nữa.
Mẹ tôi đã quá mệt mỏi rồi.
Chính tôi cũng bắt đầu hoài nghi, liệu có phải bản thân mình thực sự có vấn đề hay không?
Nếu không, tại sao cùng một chuyện tồi tệ, người khác cả đời không gặp phải, còn tôi lại phải chịu đựng đến hai lần liên tiếp?
Tôi nằm liệt ở nhà ba ngày.
Cơn sốt lui dần, kỳ sinh lý cũng kết thúc, tôi buộc phải quay lại trường.
Sáng sớm, khi trời còn chưa hửng nắng, mẹ đã rời nhà đi làm.
Tôi khoác ba lô bước ra cửa, đập vào mắt là dáng vẻ của Quý Uyên đang đứng đợi ở đầu ngõ.
“Tôi hỏi thầy giáo rồi, thầy bảo hôm nay cậu sẽ đi học.”
Cậu ta mỉm cười, đưa qua một túi sữa đậu nành và hai chiếc bánh bao: “Mới ốm dậy, phải ăn sáng tử tế vào.”
Giọng điệu thân mật ấy nghe sao mà mỉa mai, cứ như giữa chúng tôi chưa từng có bất kỳ vết nứt hay sự độc ác nào tồn tại.
Đầu óc sau trận ốm vẫn còn mụ mị, tôi đón lấy túi sữa, uống một ngụm lớn.
“Khụ… khụ khụ!”
Một mùi hóa chất hăng nồng, xộc thẳng vào cuống họng khiến tôi sặc sụa. Quý Uyên thỏa mãn nhìn tôi ho đến trào nước mắt, nụ cười của cậu ta rạng rỡ đến mức đâm vào mắt tôi đau nhói.
Chẳng biết lấy đâu ra dũng khí, tôi vung tay, dùng hết sức bình sinh ném thẳng túi sữa vào người cậu ta.
Chất lỏng bắn tung tóe.
Ánh mắt Quý Uyên trong tích tắc trở nên lạnh lẽo và sâu hoắm. Cậu ta thô bạo túm lấy tôi, đầu ngón tay ấn mạnh vào thái dương tôi một cách ác ý.
Chỗ đó da thịt lồi lõm không bằng phẳng, chính là vết sẹo để lại sau lần cậu ta ấn mặt tôi vào chiếc bánh kem đầy mảnh dao.
“Cuối cùng cũng không diễn nữa à?”
Cậu ta híp mắt: “Nghiên Nghiên, suốt bấy lâu nay cứ phải giả vờ đáng thương, vô tội trước mặt tôi, cậu có thấy mệt không?”
Tôi hoàn toàn không hiểu cậu ta đang nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Quý Uyên, lặp lại câu hỏi cũ: “Tại sao?”
“Nếu cậu thực sự ghét tôi, ngay từ đầu đừng có trêu chọc tôi. Tại sao lại đối xử với tôi như thế?”
Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng chủ động tiếp cận bất kỳ ai.
Tôi chỉ muốn yên lặng học tập, thi đỗ vào một trường đại học mơ ước, sống một cuộc đời khá khẩm hơn một chút.
Tôi chỉ có một ước vọng giản đơn đến thế.
Là Quý Uyên đã tìm đến tôi trước.
Cậu ta quan sát biểu cảm hiếm hoi lộ ra ngoài của tôi, thong thả buông lời: “Làm vậy thì có gì vui đâu?”
“Nghiên Nghiên, cách tốt nhất để khiến một người đau khổ, chính là nâng cô ta lên tận chín tầng mây, rồi mới nhẫn tâm xô cô ta xuống địa ngục.”
Khi đến trường, Quý Uyên vẫn mặc nguyên chiếc áo vấy bẩn sữa đậu nành do tôi ném.
Nhìn cực kỳ chật vật.
Thực tế, trước khi tôi chuyển đến, trong lớp đã có rất nhiều nữ sinh thầm thương trộm nhớ cậu ta. Vì vậy, khi nhìn thấy bộ dạng này của Quý Uyên, họ lập tức hiểu ra kẻ gây tội chính là tôi.
Tôi thế mà dám phản kháng.
Sau giờ ăn trưa, tôi trở lại lớp và phát hiện bàn ghế của mình bị bôi bẩn bởi những lời lăng mạ đỏ rực như máu. Những từ như “đồ đĩ” thậm chí còn là từ nhẹ nhàng nhất trong số đó.
Ánh nắng hắt qua cửa sổ, chói chang đến mức khiến đầu tôi váng vất.
Tôi đi xách một chậu nước định lau sạch, thì Quý Uyên bất ngờ bước tới, thản nhiên đá lật chậu nước.
“Sao không ngồi xuống đi, Nghiên Nghiên?”
Cậu ta nhìn chằm chằm vào hai chữ to tướng giữa mặt bàn, mỉm cười: “Thiết kế riêng cho cậu đấy, chẳng phải rất hợp sao?”
Tôi không đáp lời.
Góc lớp còn một chiếc bàn trống, tôi dứt khoát dọn đồ đạc sang đó ngồi.
Thế nhưng khi vừa lấy cuốn sổ tay trong cặp ra, tôi bỗng khựng lại.
Cuốn sổ này chính là thứ Quý Uyên đã dành cả kỳ nghỉ để hệ thống kiến thức cho tôi. Nó thực sự đã giúp thành tích của tôi tiến bộ, nhưng lúc này nhìn thấy nó, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.
Thế là tôi đứng dậy, ném thẳng cuốn sổ vào thùng rác phía sau lớp.
Khi quay người lại, tôi vừa vặn chạm phải ánh mắt của Quý Uyên.
Cậu ta hiếm khi lộ vẻ sững sờ, nhìn chằm chằm vào thùng rác, ánh mắt pha trộn giữa sự hoang mang, phẫn nộ và cả một chút bực dọc.
Tôi rũ mắt, ngồi xuống chỗ mới, mở một cuốn sổ trắng tinh ra và bắt đầu tự tóm tắt lại các dạng bài.
5.
Buổi chiều hôm đó sau khi tan học, tôi đạp xe về nhà nhưng lại bị chặn lại ở ngã tư gần nhà.
Đợi đến khi nhìn rõ gương mặt kẻ chặn đường, toàn thân tôi cứng đờ tại chỗ.
“Tống Nghiên.”
Thấy tôi định rồ ga bỏ đi, Mạnh Thanh Hoa vội vàng vươn tay nắm chặt lấy cánh tay tôi: “Em đừng đi, chúng ta nói chuyện một chút được không?”
“Không có gì để nói cả.”
Tôi lạnh lùng đáp: “Anh đã thi đại học xong, đã vào được ngôi trường mơ ước. Còn tôi chỉ mới bắt đầu lớp 12, tôi còn phải về học bài để chuẩn bị cho kỳ thi năm sau.”
“Anh biết, chính sự ích kỷ của anh đã suýt chút nữa hủy hoại em. Vậy nên bây giờ hãy cho anh một cơ hội, Tống Nghiên, anh có thể bù đắp cho em.”
Đôi mắt anh ta ngập ngụa vẻ tội lỗi.
“Đừng tìm tôi nữa. Tôi không cần anh bù đắp, tôi chỉ cần anh buông tha cho tôi thôi.”
Tôi giật phắt tay lại, không thèm ngoảnh đầu mà đạp xe đi thẳng.
Ngày hôm sau đến trường, Quý Uyên đã ngồi sẵn trong lớp.
Giờ đọc bài buổi sáng, khi tôi đang cúi đầu học từ vựng, cậu ta bất ngờ bước tới, giật phắt cuốn sách của tôi ném đi.
Cậu ta nghiến răng nhìn tôi, cười gằn: “Không chịu nổi nữa rồi sao? Nhanh như vậy đã móc nối được với thằng khác rồi à?”
“Lôi lôi kéo kéo ngay giữa thanh thiên bạch nhật, hay là để tôi quay cho hai người một bộ phim ngắn luôn nhé?”
“…”
Tôi bừng tỉnh nhận ra, cậu ta đã nhìn thấy cảnh tượng tôi và Mạnh Thanh Hoa đối chất trên phố.
Thật quá nực cười.
“Dù có đúng như vậy đi chăng nữa, thì liên quan gì đến cậu?” Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
“Sao lại không liên quan?” Quý Uyên nhếch môi, đột ngột bật cười: “Nghiên Nghiên, chúng ta đã chia tay đâu.”
“Hình như tôi quên chưa nói với cậu, phản bội tôi… cái giá phải trả đắt lắm đấy.”
Cậu ta từ từ ghé sát lại, hơi thở phả trên môi tôi, giọng điệu dịu dàng như rót mật nhưng lời thốt ra lại tẩm đầy kịch độc.
Chỉ vài ngày sau, những lời đồn thổi ác ý về tôi bắt đầu lan truyền khắp trường.
Họ nói tôi có đời tư hỗn loạn, vì lối sống buông thả nên đã mắc bệnh truyền nhiễm.
Như để chứng minh cho cái kết luận đó, trên diễn đàn trường bỗng xuất hiện ảnh chụp bản báo cáo kiểm tra phụ khoa của tôi tại bệnh viện.
Dù tấm hình bị xóa đi rất nhanh, nhưng ảnh chụp màn hình vẫn âm thầm tán phát với tốc độ chóng mặt.
Những dòng chữ đen trên nền giấy trắng ấy, bỗng chốc trở thành bằng chứng thép không thể chối cãi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨