Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
1.
Buổi học tối kết thúc, trời đã về khuya.
Tôi dắt xe đạp ra khỏi hầm, không nằm ngoài dự đoán, lốp xe đã bị xì hết sạch hơi.
“Nghiên Nghiên.” Giọng của Quý Uyên vang lên phía xa.
Dưới ánh đèn lờ mờ của nhà xe, cậu ta nở nụ cười nhìn tôi: “Có cần tôi đưa cậu về không?”
Tôi đáp lại bằng sự im lặng tuyệt đối.
Mới đầu, tôi đã thực sự tin cậu ta.
Kết quả là khi lên xe, cậu ta điên cuồng tăng tốc trên đoạn dốc cao rồi bất ngờ nhảy xuống một cách gọn gàng.
Tôi không kịp trở tay, văng khỏi ghế sau, lăn lông lốc xuống dốc đá, khắp người đầy vết trầy xước.
Cậu ta đã cố tình chọn đoạn đường không có camera.
Dù tôi có báo cảnh sát cũng chẳng có bằng chứng nào chứng minh là do cậu ta làm.
Quý Uyên thỏa mãn ngắm nhìn bộ dạng chật vật của tôi, nhưng khi tôi định rời đi, cậu ta lại đưa tay chặn lại: “Vết thương đầy người thế kia, không xử lý tốt sẽ để lại sẹo đấy.”
Tôi phớt lờ.
Nhưng ngày hôm sau tại lớp học, dưới sự chỉ đạo của cậu ta, mấy nữ sinh cầm cồn y tế vây quanh tôi: “Tống Nghiên, bọn mình đến để giúp cậu sát trùng vết thương này.”
Vùng vẫy chỉ là vô ích.
Giống như lúc Quý Uyên yêu tôi, ai cũng biết cậu ta yêu tôi đến phát điên.
Ngày nào cũng mua đồ ăn sáng, chép bài hộ, giờ thể dục không đi đá bóng mà chỉ ngồi bên sân cùng tôi làm toán.
Khi đám bạn trong đội bóng ném cầu về phía cậu ta gọi vào sân, cậu ta thản nhiên bắt lấy, ném trả lại rồi chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Mấy cậu chơi đi, không thấy tôi đang học à?”
Tiếng trêu chọc xung quanh lúc đó đầy ý cười thiện chí.
Mười bảy năm cuộc đời thầm lặng, lần đầu tiên tôi trở thành tâm điểm của đám đông chính là nhờ sự ưu ái của Quý Uyên. Vì vậy, một khi cậu ta thể hiện sự chán ghét với tôi… Tôi cũng ngay lập tức bị kéo thẳng xuống địa ngục.
Từng chai cồn y tế xối thẳng từ đỉnh đầu xuống, những bông gòn tẩm cồn nghiến mạnh lên những vết thương vừa mới kết vảy mỏng.
Tôi há miệng thở dốc, cơn đau thấu xương khiến tôi gần như ngất lịm.
Quý Uyên cúi người, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe vì hơi cồn của tôi, cười khẽ: “Phải làm thế này mới không để lại sẹo. Nghiên Nghiên, cậu phải luôn xinh đẹp chứ.”
“Vì khi bị dày vò, cậu trông xinh đẹp hơn nhiều.”
Tôi nhìn trừng trừng vào mắt cậu ta, giọng khàn đặc: “Tại sao?”
Quý Uyên chẳng hề ngạc nhiên, thậm chí trực giác mách bảo tôi rằng cậu ta đang đợi tôi hỏi câu này.
“Nói cho cậu biết sớm thế thì trò chơi còn gì thú vị nữa, Nghiên Nghiên?”
Cậu ta cười, ghé sát tai tôi: “Cậu thông minh thế mà, chắc chắn sẽ tự tìm ra đáp án thôi, đúng không?”
2
Thoát khỏi dòng suy nghĩ, tôi mặc kệ Quý Uyên, lầm lũi dắt xe về nhà.
Cậu ta thong thả bám theo sau.
Mỗi bước chân của cậu ta như dẫm nát tim gan tôi.
Tôi bấm chặt lòng bàn tay, ép mình không được ngoảnh lại.
Tôi hiểu rõ, cậu ta đang đùa giỡn với nỗi sợ hãi của tôi, khiến trái tim tôi treo lơ lửng, luôn trong trạng thái cảnh giác tột độ nhưng chẳng biết khi nào tai họa mới giáng xuống.
Càng không muốn nghĩ, tôi lại càng không thể ngăn bản thân nhớ về quá khứ.
Quý Uyên từng nghe ngóng ở đâu đó rằng tôi sợ bóng tối.
Dù bị tôi từ chối một lần, cậu ta vẫn âm thầm đi sau bảo vệ, đợi tôi vào nhà an toàn rồi mới quay về.
Cậu ta là người đầu tiên tôi quen khi chuyển đến ngôi trường này.
Thầy giáo xếp anh ta ngồi cùng bàn với tôi.
Ngay từ đầu, Quý Uyên đã thể hiện sự thân thiện và nhiệt tình đến lạ.
Lúc đó tôi không hiểu, một nam sinh nổi tiếng nhất khối như cậu ta, tại sao lại chủ động tiếp cận một kẻ mờ nhạt như tôi.
Sau khi ở bên nhau, cậu ta lại càng tốt với tôi hơn.
Tôi vốn không phải học sinh thiên tài, chỉ biết nỗ lực gấp mười hai lần người khác. Còn Quý Uyên, cậu ta dễ dàng đứng top 3 toàn khối.
Thế là cậu ta dành cả kỳ nghỉ để ghi chép toàn bộ kinh nghiệm và các dạng bài tập vào một cuốn sổ tay tặng tôi.
Quý Uyên học nhảy lớp.
Thực tế cậu ta kém tôi hai tuổi, nhưng đứng trước mặt tôi, cậu ta luôn chín chắn như một người anh lớn.
Chúng tôi từng hôn nhau dưới tán hoa hợp hoan trong trường.
Khi ấy trời đã bảng lảng tối, nhưng tôi vẫn thấy rõ vành tai đỏ ửng của cậu ta.
Cậu ta nói: “Nghiên Nghiên, tháng sau là sinh nhật cậu rồi.”
“Tôi đã lên kế hoạch cả rồi, nhất định sẽ là một ngày sinh nhật khiến cậu khắc cốt ghi tâm cả đời.”
Cậu ta nói đúng.
Quả thực, cả đời này tôi cũng không thể quên được ngày đó.
3.
Quý Uyên là một kẻ cực kỳ thông minh.
Chẳng cần nỗ lực cũng có thành tích cao, và trong chuyện “bạo lực học đường”, cậu ta cũng là kẻ thiên tài tự học thành tài.
Ví dụ, cậu ta sai người lấy hóa chất từ phòng thí nghiệm, thản nhiên đổ vào cốc nước của tôi ngay trước mặt tôi.
Hay sai mấy nữ sinh giữ chặt tôi lại, gọi đám con trai hay hút thuốc trong lớp đến, bắt họ gạt tàn thuốc lên đỉnh đầu tôi: “Nghiên Nghiên, cậu đoán xem tóc cậu có bị cháy không?”
Đợi đến khi tàn thuốc phủ đầy đầu, da đầu đau rát, họ lại đẩy tôi vào nhà vệ sinh, ấn đầu tôi dưới vòi nước lạnh xối xả, bảo là để “gội đầu cho sạch”.
Với tư cách là bạn trai cũ, Quý Uyên hiểu rõ chu kỳ sinh lý của tôi hơn ai hết.
Vì vậy, cậu ta cố tình đăng ký cho tôi chạy tiếp sức 3000 mét đúng vào ngày đèn đỏ.
“Không được xin nghỉ đâu nhé, Nghiên Nghiên.”
Vừa đính số báo danh lên lưng áo tôi, cậu ta vừa dịu dàng thốt ra những lời đầy ác độc: “Nếu không, tháng sau vào kỳ sinh lý, cậu sẽ phải chạy 10.000 mét đấy.”
Mũi kim cứ thế đâm qua lớp da lưng tôi từng nhát, mãi đến khi trọng tài thổi còi, cậu ta mới giúp tôi cài xong.
Hôm đó, đến vòng thứ sáu, tôi ngất xỉu ngay trên đường chạy.
Quý Uyên đưa tôi về nhà.
Trước đây cậu ta từng đến nhà tôi, nhưng với tư cách là bạn trai. Trong cơn mê man, tôi hé mắt thấy cậu ta đang lục lọi bàn học của mình, rồi nhét thứ gì đó vào túi áo.
Tối đến, mẹ tôi về, pha thuốc hạ sốt cho tôi.
Tôi bưng ly nước nóng hổi, nghe giọng mẹ ngập ngừng: “Nghiên Nghiên, dạo này sắc mặt con kém quá, lần trước trên mặt còn có vết thương, có phải… có phải là…”
Mẹ không nói hết câu.
Nhưng tôi lập tức hiểu mẹ đang ám chỉ điều gì.
“Là tự con không cẩn thận thôi ạ.” Tôi khàn giọng, “Dạo này chương trình nhanh quá, con hay thức khuya học nên thiếu ngủ.”
Mẹ thở phào: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Nhà mình điều kiện thế này, con lại vừa chuyển trường xong, thực sự không gánh nổi thêm lần nào nữa…”
Lời nói ấy như đang ám chỉ tôi, lại như đang tự thuyết phục chính bà.
Mẹ cầm cốc không đi ra ngoài, bảo tôi nghỉ sớm.
Tôi ngồi trên giường, nhắm nghiền mắt, cắn mạnh vào đầu lưỡi để trấn áp những mảnh ký ức vụn vỡ đang không ngừng hiện về trong trí não.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨