Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LƯU LY DỄ VỠ, MÂY NGŨ SẮC DỄ TAN – NGOẠI TRUYỆN: TỐNG CẨM THÀNH(1/4)

NGOẠI TRUYỆN: TỐNG CẨM THÀNH

Khi tôi tự nhốt mình trong thư phòng để tập trung làm quả cầu pha lê, Triển Kỳ đã đến tìm tôi.

Nhìn cái bàn chất đầy vật liệu, cùng với đống phế phẩm bị tôi vứt vãi khắp sàn nhà và thùng rác, cậu ta lộ vẻ không thể hiểu nổi và đầy kinh ngạc.

Cậu ta hỏi: “A Thành, cậu đang làm cái quái gì thế?”

A Thành, cậu đang làm cái gì thế?

Khi một người bạn bên truyền thông tiết lộ cho tôi tin cô ấy sắp kết hôn, tôi đã bay xuyên đêm từ Los Angeles trở về.

Đợi đến khi đầu óc tỉnh táo lại, tôi đã thấy mình đậu xe dưới lầu nhà cô ấy.

Ngồi trong xe, nhìn ánh đèn hắt ra từ cửa sổ căn hộ, tôi cũng tự hỏi chính mình như vậy: Tống Cẩm Thành, mày đang làm cái gì thế?

Nói thật, tôi luôn ghét loại đàn bà đeo bám dai dẳng.

Lúc chia tay với Tần Thời, tôi không ngờ cô ấy lại có thể dứt khoát xử lý mọi chuyện sạch sẽ đến thế.

Cô ấy thay số điện thoại, bán sạch những bất động sản tôi tặng, cắt đứt mọi mối liên hệ.

Ban đầu tôi chẳng nhận ra điều đó, cho đến một ngày, một đối tác tặng tôi một hộp ngọc trai, được xưng tụng là hàng phẩm cấp tương đương với viên ngọc trai Oviedo tìm thấy năm 1520.

Tôi vốn không mấy mặn mà với những thứ này, nhưng chẳng hiểu sao lúc đó lại mở ra xem.

Những viên ngọc trai tròn trịa, bóng bẩy nằm ngay ngắn trong hộp gấm.

Tôi chợt nhớ tới Tần Thời.

Cô ấy không thích vàng bạc rực rỡ, nhưng lại đặc biệt thích ngọc trai.

Chiếc cổ thon dài đeo vào sợi dây chuyền ngọc trai tròn đầy, làn da trắng ngần của cô ấy trông như thể phát ra hào quang.

Thỉnh thoảng nghỉ lại chỗ cô ấy, vào sáng sớm, tôi vẫn thường hứng thú tựa cửa nhìn cô ấy ngồi trước bàn trang điểm.

Đôi mày đen nhánh, đuôi mắt hất lên đầy quyến rũ, làn môi đỏ thắm.

Sau cùng, cô ấy sẽ mở hộp trang sức, những ngón tay trắng muốt thon dài lướt qua từng ngăn hộp tinh xảo, lấy ra đủ loại khuyên tai ngọc trai để ướm thử, rồi khẽ nghiêng người về phía tôi, dịu dàng hỏi: “Đôi này đẹp không anh?”

Viên ngọc tinh tế đung đưa dưới vành tai, phối hợp với gương mặt ấy, thế nào cũng là vẻ đẹp “cẩm thượng thiêm hoa” (gấm thêm hoa).

Bên cạnh tôi không có nhiều phụ nữ, nhưng chưa bao giờ đứt đoạn.

Tần Thời trong số đó có thể coi là người cực kỳ xinh đẹp.

Giống như lần đầu chúng tôi gặp nhau, cô ấy hoảng hốt lách qua đám vệ sĩ đến trước mặt tôi, cố nén sự xấu hổ để tự giới thiệu: “Chào Tống tiên sinh, em tên là Tần Thời.”

Nỗi khó chịu trong tôi tan biến ngay khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt cô ấy.

Lúc đó cô ấy còn nhỏ, dường như mới ngoài đôi mươi, non nớt đến mức tưởng như có thể vắt ra nước, hoàn toàn không sành sỏi như bây giờ.

Đến tận hôm nay, tôi dường như vẫn nhớ rõ vết ửng hồng trên mặt cô ấy, lan từ vành tai xuống tận cổ.

Cả người cô ấy run lên vì sợ, nhưng lại đẹp đến nao lòng.

Tôi lập tức nhớ tới con mèo beo vừa đầy tháng mà tôi từng nuôi.

Một cục bông nhỏ xíu xù lông lên run rẩy trong lòng bàn tay, cố làm ra vẻ hung dữ mà nhe răng trợn mắt.

Tần Thời lúc đó giống hệt con mèo ấy.

Vì vậy, tôi đã vẫy tay ra hiệu cho đám vệ sĩ đang áp sát, rồi đưa tay bóp lấy cằm cô ấy, nâng gương mặt ấy lên.

Cô ấy ngoan ngoãn nhắm mắt dưới đầu ngón tay tôi, hàng mi dài rung động như đôi cánh bướm chuẩn bị bay đi.

Nhìn thấy hộp ngọc trai này, tôi lại nhớ đến cô ấy.

Thế nên tôi giữ nó lại, đưa cho Triển Kỳ và bảo: “Giúp tôi đưa cái này cho Tần Thời.”

Khựng lại một chút, tôi dặn thêm: “Đừng nói là tôi tặng.”

Tôi tặng quà sau khi chia tay chỉ đơn giản vì thấy nó hợp với cô ấy, chứ không muốn cô ấy hiểu lầm rằng đây là một sự ám chỉ về việc nối lại tình xưa.

Tôi, chưa bao giờ ăn lại cỏ cũ.

Chỉ là không ngờ, Triển Kỳ sau khi gọi một cuộc điện thoại thì ngẩng đầu nhìn tôi cười đầy ẩn ý: “Số không tồn tại.”

Cậu ta nhìn tôi từ đầu đến chân với vẻ trêu chọc: “A Thành, cậu không xong rồi. Người tình nhỏ của cậu đổi số điện thoại mà cũng không báo cho cậu biết sao?”

Không chỉ số điện thoại, mà ngay cả tài khoản mạng xã hội cá nhân của cô ấy cũng đổi rồi.

Tôi không nhớ rõ cảm xúc lúc đó ra sao, có lẽ là một sự dở khóc dở cười.

Triển Kỳ ném cái hộp lại cho tôi: “Tự đi mà đưa. Tôi không rảnh đi tìm người khắp nơi chỉ để tặng một hộp ngọc trai.”

Tôi cầm hộp nhung đỏ trong tay, cân nhắc một lúc, rồi không hiểu nghĩ gì mà thực sự lái xe đến chỗ ở của cô ấy.

Tôi biết thời gian đó cô ấy không có lịch trình.

Những bất động sản tôi mua cho cô ấy rải rác từ biệt thự ngoại ô đến căn hộ cao cấp trung tâm thành phố.

Ngày hôm đó, tôi lái xe vòng quanh cả thành phố, rồi bàng hoàng nhận ra: Cô ấy đã bán sạch tất cả.

Lúc xe dừng bên lề đường, tôi giận quá hóa cười.

Tôi thẳng tay ném hộp ngọc trai từ cửa sổ xe ra ngoài, rồi lái đi không ngoảnh đầu lại.

Làm đến mức này, kẻ ngu cũng biết cô ấy có ý gì.

Sau này Triển Kỳ nhắc đến cô ấy, cũng cảm thán một câu: “Cái cô Tần Thời đó bình thường lầm lì, hóa ra lại là một người tàn nhẫn. Chúng ta vốn đoán cô ấy ở bên cậu lâu vì hiền lành, giờ xem ra, cô ấy hiền lành là vì cô ấy thực sự chẳng yêu cậu, A Thành ạ.”

Cậu ta luôn thích xem kịch và mỉa mai tôi mỗi khi có dịp, tôi cũng chẳng buồn chấp.

Lần cuối gặp cô ấy là tại buổi chiêu thương chương trình thực tế.

Tôi là nhà đầu tư lớn nhất.

Cô ấy cùng đoàn phim đến mời rượu.

Sau đó, tại một căn phòng vắng vẻ trên tầng ba, tôi giả vờ bâng quơ hỏi: “Em đổi số điện thoại rồi sao? Đám Triển Kỳ không tìm thấy em.”

Khựng lại, tôi hỏi tiếp: “Nghe nói mấy căn nhà đó em bán hết rồi, giờ sống ở đâu?”

Cô ấy “vâng” một tiếng, nhẹ nhàng giải thích: “Em chỉ sợ chuyện cũ người xưa kéo theo rắc rối cho anh sau khi kết hôn, nên đã xử lý hết cả rồi.”

Vòng vo hồi lâu, tuyệt nhiên không trả lời tôi rằng cô ấy đang ở đâu.

Cảm thấy thật tẻ nhạt.

Có quá nhiều việc cần tôi phải tập trung, tôi không có thời gian để nghĩ về một người đàn bà đã bị mình vứt bỏ.

Thời gian cứ thế trôi đi, cho đến hôm nay, tôi biết cô ấy sắp kết hôn.

2

Tần Thời không nói cho tôi biết cô ấy sống ở đâu, nhưng không có gì là tôi không tra ra được.

Tôi đứng dưới lầu nhà cô ấy châm một điếu thuốc.

Làn khói nhạt nhòa bốc lên, mùi thuốc lá thoang thoảng tràn ngập không gian hẹp.

Tôi không hay hút thuốc, tôi ghét tất cả những thứ có thể gây nghiện và làm mình mất kiểm soát.

Phần lớn thời gian, tôi chỉ châm thuốc để nhìn, để ngửi mùi của nó.

Không gian ấy giúp tôi bình tĩnh để suy ngẫm nhiều điều.

Khi điếu thuốc cháy đến tận cùng, tôi nhìn thấy Tần Thời.

Bên cạnh cô ấy là một bóng dáng cao lớn.

Hai người mặc đồ rất giản dị, tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ, chắc là vừa đi siêu thị về.

Thú thật, tôi chưa từng thấy một Tần Thời như thế này bao giờ.

Cô ấy mặc áo thun rộng thùng bình, quần jean, giày vải trắng bệt, chiếc khẩu trang đen che gần hết khuôn mặt.

Nhưng đôi mắt ấy, khi nghe người đàn ông bên cạnh nói chuyện, lại hiện lên một nụ cười bình yên đầy xa lạ.

Đó là một cô ấy mà tôi chưa từng được thấy.

Ở trước mặt tôi, cô ấy chưa bao giờ như thế.

Luôn luôn trang điểm hoàn hảo, ngay cả khi mặc áo choàng tắm cũng giữ tư thái thanh tao.

Nói một câu với tôi cũng phải cân nhắc hồi lâu vì sợ làm tôi phật lòng.

Triển Kỳ từng bảo cô ấy “giả”, bởi vì mỗi khoảnh khắc bên cạnh tôi, trạng thái của cô ấy đều có thể mang thẳng lên thảm đỏ.

Cảnh tượng lúc này không hợp để ôn chuyện cũ.

Tôi không để cô ấy thấy mình, chỉ lặng lẽ lái xe đi.

Trở về nhà, tôi ngồi uống rượu trong căn phòng vắng lặng, tiện tay mở chiếc tivi đã bỏ không mấy năm nay.

Tôi tìm thấy chương trình thực tế mà họ đã nảy sinh tình cảm.

Nhìn thấy logo nhà tài trợ ở đầu phim, tôi mới nhớ ra, cái show này cũng do chính tôi đầu tư.

Người đàn ông ở bên Tần Thời là một diễn viên nổi tiếng.

Hai người họ có một lượng fan ghép đôi (CP) khổng lồ.

Tôi không cần phải tìm kiếm từng khung hình, bởi đã có người cắt riêng những đoạn của hai người họ.

Tôi ngồi một mình trong phòng phim tối đen, xem “tác phẩm định tình” của cô ấy và người đàn ông đó.

Có rất nhiều đoạn ngọt ngào, không loại trừ khả năng là do chương trình cố tình biên tập. Nhưng có một cảnh khiến tôi thấy nghẹn đắng nơi cổ họng.

Nhóm của cô ấy thua cuộc, hình phạt là phải nhảy từ ván cao 5 mét xuống hồ bơi.

Tần Thời sợ độ cao và sợ nước, cô ấy cứ đứng chết trân trên ván suốt một hồi lâu.

Các khách mời khác đều đứng ngoài hò reo cổ vũ, chỉ có người đàn ông đó lội xuống hồ bơi, đứng ngay dưới chỗ cô ấy, ngước lên nói: “Tần Thời, đừng sợ, có anh ở đây đón em rồi.”

Cú nhảy từ độ cao 5 mét có lực xung kích rất lớn, các khách mời khác đều tưởng anh ta đùa, nhưng chỉ có Tần Thời, từ trên ván cao nhìn xuống, nhìn anh ta một cách cực kỳ nghiêm túc.

Fan của hai người chắc hẳn rất thích cảnh này.

Hình ảnh định tình trên màn hình tràn ngập những trái tim hồng, bộ lọc màu hồng phấn, và khi họ nhìn nhau, chương trình còn lồng thêm một bản tình ca ngọt đến sâu răng mà tôi chẳng biết tên.

Tôi chợt nhớ về một chuyện của rất nhiều năm về trước.

Khi đó cô ấy đang đóng phim cổ trang ở Phúc Kiến, tôi ngẫu hứng đi thăm ban.

Có một cảnh cô ấy phải treo dây bay từ trên vách đá xuống bờ sông bên dưới.

Lúc đó dây cáp gặp sự cố, cô ấy bất ngờ bị rơi xuống vách núi, rồi lăn thêm vài vòng, cuối cùng kẹt lại ở một gờ đá cách đáy vực khoảng 5-6 mét.

Cô ấy bám chặt lấy một mỏm đá nhô ra, nước mắt trào ra vì sợ hãi.

Dưới vực là một hồ nước sâu không thấy đáy, việc cứu hộ rất khó khăn.

Chỉ có cách cô ấy tự nhảy xuống thuyền cứu hộ.

Đoàn phim đã dùng đủ mọi cách mà cô ấy vẫn không dám nhảy.

Cuối cùng, tôi cùng thuyền cứu hộ tiến sát xuống phía dưới chỗ cô ấy, ngước đầu nhìn cô ấy, đưa tay ra và nói: “Tôi sẽ đón được em.”

Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt nhòa lệ.

Tôi không biết tại sao một người bị đoàn phim khuyên bảo suốt hơn một tiếng đồng hồ không dám nhảy, lại dành cho tôi một sự tin tưởng lớn lao đến thế.

Gần như ngay lập tức, cô ấy nhắm mắt lại và gieo mình về phía tôi.

Một lực va chạm cực lớn ập đến, tôi ôm lấy cô ấy, bước chân lảo đảo ngã về phía sau trên khoang thuyền.

Nhưng tôi đã ôm chặt cô ấy trong lòng, bảo vệ cô ấy an toàn, vừa vỗ về cơ thể đang run cầm cập của cô ấy vừa dỗ dành: “Đừng sợ, xem này, chẳng phải tôi đã đón được em rồi sao?”

Hàng mi cô ấy run rẩy, rồi mở to mắt nhìn tôi.

Trong đôi mắt đen láy ấy, phản chiếu rõ mồn một gương mặt đang mỉm cười của tôi.

Tôi vốn không phải người kiên nhẫn, nhưng thật kỳ lạ, đôi khi tôi lại rất sẵn lòng dỗ dành cô ấy.

Khi ở bên Tần Thời, ngoại trừ việc sợ phiền phức ra, thì xét cho cùng, tôi cũng là một người tình rất đúng mực.

Tôi không biết động lực nào đã khiến Tần Thời muốn gả cho người đàn ông kia, nhưng dựa vào những gì tôi biết về cô ấy, màn tỏ tình ở hồ bơi đó hẳn là bước ngoặt khổng lồ trong tình cảm của hai người.

Tắt tivi đi, một ngọn lửa vô danh chẳng biết từ đâu bùng lên.

Tôi gọi điện cho người phụ trách chương trình thực tế đó, trút hết cơn lôi đình xuống đầu họ.

Tay tổng giám chế ở đầu dây bên kia chỉ biết khép nép xin lỗi không ngừng.

Nhưng sự bực bội trong lòng tôi vẫn không thể tan biến.

Đêm đó, tôi thức trắng.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!