Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

BÁU VẬT VÔ GIÁ – HẬU KÝ

1.

Kỷ Châu đã ghép lại xong tấm ảnh đó.

Anh ta hết lần này đến lần khác ghép lại, rồi lại xới tung ra.

Như một kẻ không biết mệt mỏi.

Trong ảnh, Nguyễn Lâm Nguyệt khẽ mỉm cười.

Từ lúc anh ta quen cô, cô vốn rất ít cười.

Giữa đôi lông mày luôn phảng phất một nỗi u uất không tan.

Lúc đó, anh ta đã một lòng muốn giúp cô xoa dịu nỗi buồn ấy.

Bởi vì khi cô cười lên, thực sự rất đẹp.

Một vẻ đẹp hoàn toàn khác với Nguyễn Nghệ Tinh.

2.

Thực ra lúc biết sự thật.

Anh ta cảm thấy mình nên hận Nguyễn Lâm Nguyệt.

Nhưng lại có một khoảnh khắc mịt mờ, và chính cái khoảnh khắc mịt mờ ấy khiến anh ta cảm thấy một sự hổ thẹn vô danh.

Giống như… anh ta đã phản bội Nguyễn Nghệ Tinh vậy.

Vì thế, anh ta hết lần này đến lần khác tự thuyết phục bản thân.

Rằng mình phải hận Nguyễn Lâm Nguyệt.

Nói mãi, cuối cùng anh ta cũng tin là thật.

Nên anh ta đối xử với cô rất tệ.

Thậm chí hết lần này đến lần khác bảo cô đi chết đi.

Nguyễn Lâm Nguyệt không nổi giận.

Cô thậm chí còn không thèm phản bác lại anh ta lấy một lời.

Cô chỉ im lặng đón nhận tất cả, như thể đã bị giam cầm trong một thế giới chỉ có duy nhất bóng hình mình. Nhưng ngày hôm đó… Khi anh ta say khướt, chất vấn cô rằng tại sao người chết không phải là cô.

Anh ta đã tận mắt chứng kiến ngọn lửa trong mắt cô vụt tắt lịm.

Sự tuyệt vọng giống như mãnh thú xé toạc lồng giam, lồng lộn điên cuồng trong đáy mắt cô.

Cuối cùng cô cũng đã có phản ứng.

Cô nói: “Vậy thì tôi trả lại mạng cho chị ấy.”

Cô nói: “Một mạng đền một mạng. Đã đủ chưa?”

Kỷ Châu từng muốn đuổi theo cô.

Nhưng anh ta quá chậm.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn cô biến mất.

Anh ta đã quá sợ hãi.

So với sự hận thù mà anh ta luôn lặp đi lặp lại, thì nỗi hoảng loạn khi sắp đánh mất cô còn mãnh liệt hơn nhiều.

Anh ta điên cuồng gọi điện cho cô, điên cuồng suy nghĩ xem cô có thể đi những đâu, kéo lê thân thể không còn vững vàng, bôn ba khắp nơi trên hành trình tìm kiếm cô.

Nhưng rốt cuộc, chẳng thu lại được gì.

3.

Kỷ Châu choàng tỉnh sau cơn ác mộng ngày hôm ấy, hoảng loạn quờ tay sang vị trí bên cạnh.

Nhưng ánh trăng bạc lạnh lẽo chỉ chiếu rọi vào khoảng giường trống không.

Trước đây, Lâm Nguyệt ngủ chẳng bao giờ yên giấc.

Nhiều lần tỉnh dậy giữa đêm, anh ta đều thấy vệt nước mắt còn vương trên mặt cô.

Cũng chính vì thế, mỗi lần anh ta tăng ca về muộn làm ồn, cô đều bị thức giấc.

Cô sẽ dụi đôi mắt còn ngái ngủ mà ôm lấy anh ta, hỏi anh ta có đói không, có muốn cô làm chút đồ ăn đêm hay không. Lúc đó, ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa khắp phòng.

Nhìn cô, trong đầu anh ta chỉ có một ý nghĩ duy nhất:

Phải cưới cô ấy về nhà.

Là cô.

Chứ không phải Nguyễn Nghệ Tinh.

Nhưng giờ đây, cô đã chẳng còn chút liên quan nào tới anh ta nữa rồi.

4.

Cái đêm say rượu nọ, anh ta đứng trước cửa khách sạn gọi điện cho A Nguyệt.

Nhưng gọi bao nhiêu lần, đầu dây bên kia cũng chỉ là những tiếng bận máy khô khốc.

Bạn bè khuyên anh ta nên về nhà trước.

Anh ta cố chấp lắc đầu.

“Cậu… gọi điện đi.”

“Gọi cho ai?”

Người bạn ngơ ngác.

“Gọi cho… gọi cho A Nguyệt.”

Anh ta cầm điện thoại, bấm vào dãy số đã thuộc lòng đến từng nhịp thở.

“Cậu bảo là tôi say rồi, hỏi cô ấy có thể đến đón tôi không.”

Người bạn cầm máy, nói vài câu với đầu dây bên kia.

Lúc cúp máy, sắc mặt người đó biến đổi, có chút khó xử: “Kỷ Châu, cậu nên về trước đi.”

“A Nguyệt nói gì?”

“…”

“Cô ấy nói sẽ không đến đâu. Cậu về đi.”

Làm sao có chuyện không đến chứ?

Rõ ràng… rõ ràng trước đây lần nào cô cũng đến đón anh ta về nhà mà.

Kỷ Châu nghĩ bạn mình đã nói dối.

Anh ta bướng bỉnh không chịu đi.

Đứng thẳng tắp dưới ánh đèn đường: “A Nguyệt sẽ đến thôi. Tôi phải đợi cô ấy ở đây.”

Bạn anh ta khuyên không được, cuối cùng cũng bị vợ gọi về.

Kỷ Châu đứng trong gió lạnh suốt một đêm dài.

Đến khi những tia nắng sớm bắt đầu le lói, đại não anh ta mới tìm lại được chút thanh tỉnh.

A Nguyệt… Sớm đã chẳng còn là A Nguyệt của anh ta nữa rồi.

Chính là anh ta.

Chính tay anh ta đã tự chặt đứt sợi tơ duyên của hai người.

5.

Kỷ Châu không buông bỏ được cô.

Những mảnh ảnh vỡ vụn được anh ta ghép lại, dán lại, vẫn đặt ở vị trí như trước đây.

Anh ta trốn trong bóng tối, lén lút dõi theo cuộc sống của cô.

Nhìn cô từng chút một trở nên rạng rỡ.

Nhìn cô tìm được công việc mình yêu thích, mỗi ngày đều chia sẻ những món quà vặt của đồng nghiệp.

Nhìn cô ngày càng hay cười, mỗi tấm ảnh cô đăng đều rực rỡ và tràn đầy sức sống.

Và anh ta nhìn thấy cô… nắm lấy bàn tay của một người khác.

Ngày hôm đó, anh ta suýt nữa thì uống đến chết trên bàn rượu.

Phải truyền dịch suốt một ngày trời.

Khi tỉnh lại, nhìn lên trần nhà trắng toát của bệnh viện, anh ta chợt nhận ra.

Hóa ra kẻ không thể bước tiếp, chỉ có mình anh ta mà thôi.

6.

Kỷ Châu bắt đầu nghiện rượu.

Anh ta trở thành khách quen của bệnh viện.

Bác sĩ đã nhẵn mặt anh ta, thường xuyên nhìn anh ta thở dài, khuyên anh ta nên biết quý trọng bản thân. Nhưng Kỷ Châu vẫn cứ uống như thế.

Cho đến khi bác sĩ đặt bản chẩn đoán trước mặt anh ta.

“Ung thư dạ dày.”

Kỷ Châu đón lấy bản chẩn đoán với gương mặt không chút cảm xúc.

Lúc bước ra khỏi tòa nhà, ánh nắng bên ngoài chói chang khiến anh ta đứng không vững.

Ngay trong khoảnh khắc lóa mắt ấy, anh ta nghe thấy giọng nói mà mình hằng đêm mong nhớ.

“Kỳ Lăng! Sao anh không nói với em là anh bị tai nạn xe chứ?”

Anh ta quay đầu lại.

Thấy A Nguyệt của anh ta đang đứng đó, có chút giận dỗi nói chuyện với một người đàn ông mặc quần áo bệnh nhân.

Anh ta chưa bao giờ thấy một A Nguyệt sống động đến thế.

“Anh sai rồi, chẳng phải là sợ em lo lắng sao.”

Người đàn ông kia cười hối lỗi với cô, rồi ôm cô vào lòng.

“Yên tâm đi, anh sắp khỏe hẳn rồi mà.”

“Đợi anh xuất viện, nấu canh sườn cho anh uống nhé.”

“Được không, Trăng nhỏ?”

Nguyễn Lâm Nguyệt chui ra khỏi vòng tay anh, ngạc nhiên hỏi: “Sao tự nhiên anh lại gọi em như thế?”

“Bởi vì…”

“Anh đã mơ một giấc mơ.”

“Có người gửi gắm anh, bảo anh phải chăm sóc thật tốt cho Trăng nhỏ của cô ấy.”

“Vậy nên—”

“Em có thể nấu chút canh sườn cho ông xã tương lai này nếm thử không?”

Lâm Nguyệt bật cười rạng rỡ.

Cô búng nhẹ vào đầu anh: “Trong bệnh viện chẳng phải có bán sao?”

“Nhưng anh chỉ muốn uống canh em nấu thôi.”

Sau đó họ còn nói thêm những gì, Kỷ Châu không còn nghe thấy nữa.

Anh ta đứng lặng giữa dòng người, nhìn bóng lưng họ khuất dần nơi góc ngoặt, cảm nhận một nỗi đau không lời nào tả xiết.

Thực ra, tay nghề nấu nướng của Lâm Nguyệt chẳng mấy xuất sắc.

Nhưng nó lại khiến người ta nhớ mãi không quên.

Canh sườn… Cô cũng từng nấu cho anh ta.

Chỉ là lúc đó anh không hề hay biết, món ăn bình thường đến mức không thể bình thường hơn ấy, lại trở thành thứ cao lương mỹ tửu mà anh ta có cầu cũng chẳng được trong quãng đời ngắn ngủi còn lại.

Chẳng trách…

Chẳng trách người đời thường hay nói: “Lúc ấy cứ ngỡ chỉ là chuyện thường tình.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!