Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

BÁU VẬT VÔ GIÁ – CHƯƠNG 4

19.

Tôi đã chìm trong những giấc mộng suốt bốn ngày dài.

Mơ thấy tôi và chị thuở ấu thơ.

Ngày thứ tư tỉnh dậy, gương mặt tôi đầm đìa nước mắt.

Tôi tựa vào đầu giường, nhìn ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ.

Chỉ nhớ rằng trong cơn mơ ấy, chị nheo mắt cười, xoa đầu tôi và nói: “Phải sống thật vui vẻ nhé.”

“Trăng nhỏ lúc cười lên là xinh nhất trần đời.”

Tôi vùi mình vào gối một lần nữa.

Thật may mắn… Thật may vì nỗi nhớ này vốn dĩ không thanh âm.

Trên điện thoại có rất nhiều cuộc gọi nhỡ.

Tôi chỉ gọi lại cho Tô Ngữ để báo bình an.

Cậu ấy nói Kỷ Châu tìm tôi đến phát điên rồi, nếu tôi còn không xuất hiện, anh ta sẽ báo cảnh sát.

Tôi ừ một tiếng, bảo là đã biết.

Cúp máy xong, tôi gọi cho Trang Từ, nói rằng tôi muốn về nhà.

Anh ta đến rất nhanh.

“Em… ổn chứ?”

Tôi gật đầu.

Cảnh vật ngoài cửa sổ lùi dần về phía sau, trong xe vang lên một bản nhạc không lời êm dịu.

Cả hai chúng tôi đều im lặng.

Lúc sắp đến nơi, Trang Từ lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch: “Ngày hôm đó, có phải cô ấy đã gọi điện cho em, mà em không nghe máy đúng không?”

“… Vâng.”

Xe dừng lại dưới lầu.

Anh ta nhìn vào mắt tôi qua gương chiếu hậu.

“Ngày hôm đó, A Tinh cũng đã gọi cho anh.”

“Anh… cũng đã không giữ được cô ấy.”

“Lâm Nguyệt.” Anh ta gọi tên tôi, ánh mắt đầy trịnh trọng: “Cô ấy gọi cho em, chỉ là muốn nói lời từ biệt mà thôi.”

“Vì vậy, đừng tự dằn vặt mình nữa.”

“Chị gái em—”

“Muốn thấy em hạnh phúc hơn bất cứ ai trên đời này.”

Đúng vậy.

Đáng lẽ tôi phải biết điều đó từ lâu mới phải.

Tôi ôm lấy mặt mình.

Chị yêu tôi đến nhường ấy, sao có thể trách tôi được chứ?

Chỉ là do tôi không chịu bước ra, do chính tôi… không chịu tha thứ cho bản thân mình.

20.

Lúc tôi mở cửa, Kỷ Châu đang ngồi trên ghế sofa.

Giây phút nhìn thấy tôi, đôi mắt anh ta sáng rực lên, vẻ tiều tụy quét sạch không còn dấu vết, trông anh ta cứ như vừa tìm lại được báu vật đã mất.

“A Nguyệt.”

“Tốt quá rồi.”

Anh ta lao về phía tôi như phát điên, ôm chặt lấy tôi như muốn khảm tôi vào lồng ngực mình.

“Tốt quá rồi, em vẫn còn sống.”

“Anh sai rồi, anh sai rồi.” Anh ta lẩm bẩm xin lỗi, sống lưng khom xuống, tư thế hạ mình đến thấp hèn, đầu gục vào hõm cổ tôi.

Tôi vùng vẫy muốn đẩy anh ta ra, nhưng lại bị ôm chặt hơn.

Tôi định mở miệng mắng anh ta, nhưng rồi đột nhiên cứng đờ.

Một dòng chất lỏng nóng hổi rơi vào cổ áo, trượt xuống gáy.

“A Nguyệt.” Anh ta run rẩy, giọng thấp dần: “Anh cứ ngỡ… anh cứ ngỡ anh thực sự mất em rồi…”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị một người vừa chạy tới kéo ra.

Trang Từ đấm một cú thật mạnh vào ngực Kỷ Châu.

Anh ta chắn trước mặt tôi.

Trên người anh ta có mùi hương hoa dịu nhẹ giống hệt chị tôi, thanh đạm khiến lòng người bình tâm.

Kỷ Châu đỏ mắt nhìn Trang Từ, như thể giây tiếp theo sẽ lao vào ăn tươi nuốt sống anh ấy.

“Anh rể.” Tôi gọi anh ta một tiếng: “Anh xuống trước đi.”

Sắc mặt Kỷ Châu cứng đờ trong thoáng chốc, nhưng dường như lại thầm trút bỏ được gánh nặng.

Trang Từ im lặng một lát rồi mới nói: “Nếu A Tinh nhìn thấy Trăng nhỏ của mình sống khổ sở thế này, chắc chắn cô ấy sẽ hối hận vì đã ra đi như thế.”

Hốc mắt tôi cay xè ngay lập tức.

Trong phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.

Sự im lặng lan tỏa khắp không gian.

Tôi nhìn sâu vào mắt Kỷ Châu, vô cảm cất lời: “Chúng ta hủy hôn đi.”

21.

Kỷ Châu từ chối.

Nhưng tôi không cần câu trả lời của anh ta.

Việc hủy bỏ hôn ước này không cần đến sự đồng ý của đối phương.

Tôi mang theo cuốn nhật ký trở về căn nhà mà hai năm qua tôi chưa từng bước chân vào.

Khoảnh khắc mở cửa, mẹ tôi trông như già đi mấy tuổi.

Bà nhìn tôi trân trân, hốc mắt đỏ hoe.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, sự hối lỗi và đau thương ấy đã biến mất, thay vào đó là sự căm ghét thường thấy.

“Chưa chết à? Chẳng phải bảo là tự tử sao?”

Tôi nhấc cánh tay đang quấn băng gạc lên, bình thản đáp: “Suýt soát thôi.”

Trước khi bà kịp phát tác, tôi lấy cuốn nhật ký trong túi ra.

Bà không nhận.

“Nhật ký của chị đấy.” Tôi đặt nó xuống, trước khi đi nhìn bà một cái thật sâu.

“Mẹ à.”

“Con và chị, đều là những con người bằng xương bằng thịt.”

Chị tôi bản tính nhút nhát, dịu dàng, nhưng cũng là người dễ bị tổn thương nhất.

Chị giống như một chiếc bình không có lối thoát.

Mọi cảm xúc tiêu cực không thể giải tỏa, chỉ biết dồn nén theo những hành động kiểm soát của mẹ.

Đợi đến khi sự tích tụ vượt quá sức chịu đựng… Thì không còn cách nào cứu vãn được nữa.

22.

Tôi nhờ Tô Ngữ cùng đến nhà Kỷ Châu thu dọn đồ đạc.

Lúc cậu ấy đến còn mang theo một cây gậy sắt đặt làm riêng, cậu ấy bảo không nện cho anh ta mấy gậy thì không giải tỏa được cơn giận trong lòng.

Kỷ Châu ở dưới lầu, tôi ở trên lầu dọn đồ, còn Tô Ngữ cầm gậy đứng ngay đầu cầu thang, nhìn chằm chằm vào anh ta với ánh mắt hình viên đạn.

Đồ đạc của tôi không nhiều.

Sau những lần bị mẹ đập phá, chúng lại càng ít ỏi hơn.

Hai chiếc vali là đủ.

Tô Ngữ không đạt được ý nguyện vì tôi không muốn cậu ấy phải chịu trách nhiệm dân sự.

Cậu ấy giúp tôi kéo một chiếc vali xuống lầu trước.

Kỷ Châu ngồi trên sofa, thất thần nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu.

Tôi bước tới, cầm khung ảnh trên bàn trà lên.

Trong ảnh, Kỷ Châu và tôi đang mỉm cười.

Tôi lấy chiếc kéo từ trong ngăn kéo ra, định cắt tấm ảnh thì Kỷ Châu động đậy.

Anh ta dùng tay chắn giữa chiếc kéo và tấm ảnh.

23.

Tôi dằn tay thật mạnh.

Mũi kéo đâm vào da thịt, máu rỉ ra thành từng giọt đỏ thẫm.

Kỷ Châu nhìn tôi, ánh sáng trong đôi mắt anh ta vỡ vụn từng mảng.

“Có cần thiết phải thế này không?”

Tôi hỏi ngược lại: “Chẳng phải lúc đầu anh ở bên tôi cũng chỉ vì gương mặt này sao?”

“Đến giờ này còn diễn vai thâm tình, chỉ khiến người ta thấy buồn nôn.”

Anh ta há miệng định phản bác, nhưng sắc mặt biến ảo khôn lường, cuối cùng chỉ biết lầm bầm: “Không phải… Không phải thế…”

Tôi chẳng buồn để tâm, giật phăng tấm ảnh lại, từng nhát kéo dứt khoát cắt vụn nó ra.

Những mảnh giấy vụn bay lả tả.

Rơi xuống dưới chân chúng tôi.

Thứ tan vỡ, không chỉ là một tấm ảnh.

Kỷ Châu khom lưng nhặt từng mảnh vụn, hệt như cái ngày tôi quỳ sụp dưới đất, tê dại nhặt từng viên thuốc.

Nhìn bộ dạng thảm hại của anh ta.

Tôi bỗng thấy nực cười đến lạ.

Tôi rời khỏi nơi đó, không một lần ngoảnh lại.

Khoảnh khắc bước ra khỏi cánh cửa, tôi lại trở về với kiếp đơn độc.

Tôi lại một lần nữa không còn nhà.

Nhưng tôi không còn sợ nữa.

Vô số lần rơi xuống vực thẳm.

Người cuối cùng cứu rỗi tôi, vẫn là chị.

Chị hy vọng Trăng nhỏ của chị hạnh phúc hơn bất cứ ai.

Vậy thì tôi sẽ sống thật tốt.

Sống hạnh phúc hơn bất cứ kẻ nào.

24.

Hai tuần sau, tôi nhận được tin tức về mẹ.

Tôi mang theo viên “đá mã não” năm nào, đi du lịch Đan Mạch một chuyến.

Lúc trở về mới biết, mẹ đã phát điên rồi.

Tôi đến bệnh viện tâm thần thăm bà.

Mái tóc bà bị chính tay bà vò đến rối bù, lúc thì cười, lúc lại khóc.

Gặp ai bà cũng nói mình có hai đứa con gái.

Cười xong, bà lại sụp đổ khóc rống lên.

Bà nói chính bà đã hại đời hai đứa con mình.

Bà nói chính bà đã giết chết con mình.

Bà tự túm tóc, dốc sức tát vào mặt mình.

Các y tá phải chạy lại tiêm thuốc an thần cho bà.

Tôi chỉ đứng đó lặng lẽ nhìn một lúc, rồi quay lưng bước đi.

25.

Tôi lại bắt đầu thường xuyên chạy đến bệnh viện, uống thuốc điều trị, tư vấn tâm lý.

Lần nào cũng chỉ đi một mình.

Bác sĩ nhìn màn hình máy tính rồi mỉm cười, nói sắc mặt tôi gần đây tốt hơn nhiều, trạng thái cũng ổn định.

Tôi mỉm cười đáp lại.

“Lâm Nguyệt.”

“Con người sống thì phải nhìn về phía trước.”

“Chúng ta đều phải học cách buông bỏ.”

Tôi đứng thẫn thờ trước cổng bệnh viện rất lâu.

Đúng lúc trường học gần đó tan tầm, đường phố bắt đầu náo nhiệt.

Tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng đùa nghịch của trẻ nhỏ, và tiếng người lớn gọi tên con trẻ.

Điện thoại rung lên, một số lạ gửi đến một tấm hình.

Là tấm ảnh bị tôi cắt nát hôm ấy, giờ đã được dán lại tỉ mỉ.

Gần như không một chút do dự, tôi nhấn nút xóa, rồi thành thục chặn luôn số điện thoại đó.

Có hai cô bé nắm tay nhau, vừa nói vừa cười đi ngang qua tôi, mỗi đứa cầm một xâu kẹo hồ lô. Một đứa nói: “Hôm nay nhiều bài tập quá, chị dạy em nhé.”

Đứa kia đáp: “Được, em viết nhanh lên thì hai chị em mình cùng xem tivi.”

Tôi nhìn bóng lưng hai đứa nhỏ xa dần, cho đến khi biến mất hẳn.

26.

Tôi lái xe đến mộ của chị.

Trời đã vào sâu mùa thu. Lá khô rụng đầy trước mộ.

Tôi đứng đó, tâm sự với chị về cuộc sống gần đây của mình.

Kể cho chị nghe tôi đã đi những đâu, gặp những ai.

Kể rằng dạo này tôi ăn rất ngon miệng, ăn nhiều hơn hẳn trước kia. Kể rằng tôi đã bắt đầu nhìn về phía trước, bác sĩ cũng nói tôi sắp bình phục rồi.

Thế nhưng… Nói đến cuối cùng.

Đang cười, tôi bỗng bật khóc.

Chị ơi, em không cách nào buông bỏ được.

Năm đó em vừa tốt nghiệp đi làm.

Sau khi hoàn thành dự án, em sẽ nhận được một khoản tiền thưởng rất lớn.

Em đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi.

Đợi khi bận xong, cộng với tiền học bổng và tiền làm thêm tích cóp từ thời đại học.

Em có thể đưa chị đến thị trấn nhỏ ở Bắc Âu mà chị thích nhất.

Ngày hôm đó là ngày cuối cùng của dự án.

Em bận đến hoa mắt chóng mặt. Nhưng lòng em tràn đầy niềm vui.

Em đã nghĩ.

Sắp kết thúc rồi, mình sắp được đưa chị đi chơi rồi.

Chị chắc chắn sẽ vui lắm.

Cũng chính ngày hôm đó.

Chị gieo mình từ tầng cao xuống.

Từ đó, em không còn nhà nữa.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi là chúng ta đã có thể hạnh phúc rồi.

Tại sao… tại sao chị không đợi Trăng nhỏ của chị thêm một chút nữa?

Chị ơi…

Tiếng gió thổi hun hút.

Chẳng có tiếng ai trả lời.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!