Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

BÁU VẬT VÔ GIÁ – CHƯƠNG 3

13.

Dưới tác dụng của thuốc, thực ra tôi không nhớ được quá nhiều chuyện.

Đặc biệt là khi tôi còn cố tình không muốn nhớ lại.

Nhưng hôm nay, những ký ức mà tôi cố tình lãng quên ấy đồng loạt quay trở lại.

Cơn sóng dữ dội dâng lên nghẹn đắng nơi lồng ngực, như một hạt quả mắc kẹt giữa cổ họng, không thể nuốt xuống cũng chẳng thể khạc ra.

Bước chân của ký ức nhanh hơn bất cứ thứ gì trên đời này.

Nó khiến tôi gục ngã ngay giữa chừng.

Tôi đã quên quá nhiều chuyện rồi.

Chính vì thế chúng mới trở nên nặng nề đến mức khiến tôi không thở nổi.

Tôi quên mất năm sáu tuổi đi chơi dưới lầu về muộn một chút, mẹ đã nhốt tôi vào căn phòng tối không cho ra ngoài.

Tôi sợ đến mức không dám nhắm mắt.

Chính chị đã ôm lấy tôi, hát đi hát lại những bài hát thật hay cho tôi nghe.

Tôi quên mất năm chín tuổi bị mẹ đánh một trận, một mình trốn vào góc phòng rơi nước mắt.

Chính chị đã lau nước mắt cho tôi, cười trêu: “Trăng nhỏ khóc lên là không xinh nữa đâu.”

Tôi nhe răng cố nặn ra một nụ cười.

Nước mắt rơi vào miệng.

Mặn chát.

Chị cũng cười: “Trăng nhỏ cười lên là xinh nhất.”

Tôi quên mất năm mười hai tuổi bỏ nhà ra đi, tuyết lớn phủ kín đường, tôi ngất đi trong gió tuyết.

Chính chị đã bất chấp gió lạnh, tìm tôi không nghỉ một phút giây nào.

Mới có thể phát hiện ra tôi đang nằm chờ chết trong đống tuyết, người đã tê dại mất cảm giác.

Khi tỉnh dậy, chị đang gục bên giường tôi, đôi mắt đỏ hoe.

Tôi ôm lấy chị, hứa rằng sẽ không bao giờ bỏ nhà đi nữa.

Tôi quên mất năm mười lăm tuổi vì thứ hạng giảm sút một chút mà bị giáo viên mời phụ huynh, mẹ đã tát tôi ngay trước cổng trường.

Bà mắng tôi là đồ súc sinh.

Năm đó, lần đầu tiên tôi nghĩ đến cái chết.

Tôi cầm dao rạch cổ tay.

Bị chị phát hiện.

Chị gọi cấp cứu, lúc quấn gạc quanh cổ tay tôi, đôi tay chị không ngừng run rẩy.

Chị nói: “Trăng nhỏ, em đi rồi thì chị biết làm sao?”

“Em không cần chị nữa à?”

Và thế là tôi hối hận.

Tôi không thể bỏ lại chị một mình.

Lúc đó tôi đã hứa với chị.

Tuyệt đối sẽ không tự sát nữa.

Tôi quên mất năm mười bảy tuổi khi điền nguyện vọng, mẹ lại dùng chiêu cũ, sửa nguyện vọng trường 985 ở tỉnh ngoài của tôi thành một trường hạng hai ở địa phương.

Trước đây khi chị điền nguyện vọng, bà cũng làm như vậy.

Nhưng lần này chị kiên quyết không đồng ý.

Chị dẫn tôi theo kháng cự lại mẹ.

Chị xoa đầu tôi, kiên định bảo tôi rằng: “Trăng nhỏ, em nhất định phải vào một trường đại học tốt hơn.”

Nhưng người chị tốt như thế.

Lại không cần Trăng nhỏ của chị nữa rồi.

Nếu ngày hôm đó tôi không bận.

Nếu ngày hôm đó tôi không để điện thoại ở chế độ im lặng.

Nếu ngày hôm đó tôi bắt máy… Chị ấy đã có thể sống tiếp rồi.

14.

Bên ngoài cửa sổ xe là màn đêm đặc quánh, sâu thẳm đến mức không thấy điểm dừng.

Tôi bịt chặt miệng để ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào.

Nỗi đau bò trườn khắp cơ thể, sự bi thống đến muộn màng từng chút một đè cong sống lưng tôi.

Giữa đêm đen mênh mông vô tận ấy.

Linh hồn tôi bị nghiền nát hết lần này đến lần khác.

Người còn sống cứ khư khư ôm lấy lời hứa với người đã khuất không buông.

Nhưng chị ơi.

Nhân gian này khổ quá.

Trăng nhỏ của chị, thực sự chống chọi không nổi nữa rồi.

Em đi tìm chị, có được không?

Chị ơi…

Xe dừng lại trước cổng nghĩa trang.

Tôi cầm dao, không một lần ngoảnh đầu lại, bước lên con đường lát đá dẫn lên núi.

Tấm ảnh trên bia mộ chỉ có hai màu đen trắng.

Trước đây, lần nào tôi đến cũng vội vã.

Không dám nhìn chị lấy một lần. Nhưng lần này thì khác.

Con dao gọt hoa quả trên tay phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo trên cao.

Tôi gần như không một chút do dự.

Lớp da nơi cổ tay vốn mỏng manh, vừa lướt qua, máu đã tranh nhau trào ra.

Dọc theo cánh tay, chậm rãi nhỏ xuống.

Tôi bình thản nhìn thứ chất lỏng đỏ tươi ấy rơi rụng.

Bình thản chờ đợi cái chết.

Phía sau đột nhiên vang lên tiếng động khẽ.

Tôi theo bản năng quay đầu lại.

Và tình cờ chạm phải ánh mắt của một người đàn ông đang cầm bó hoa.

Cái nhìn của anh ta dừng trên gương mặt tôi, sững sờ trong thoáng chốc, rồi khi dời xuống cổ tay tôi, sắc mặt anh ta lập tức đại biến.

Gần như ngay tức khắc, anh ta vứt bó hoa sang một bên, rút chiếc khăn tay ra bịt chặt vết thương của tôi.

Sắc máu thấm đẫm chiếc khăn trắng tinh khôi.

Anh ta nắm lấy bàn tay còn lại của tôi, kéo đi.

Tôi để mặc cho anh ta kéo, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào bàn tay kia của người đàn ông.

Chiếc nhẫn anh ta đang đeo… tôi đã từng thấy chiếc còn lại trong cặp nhẫn ấy.

Nó từng được lồng vào sợi dây chuyền.

Đeo trên cổ chị gái tôi.

Người đàn ông này.

Chính là người yêu cũ của chị.

15.

Anh ta lái xe rất nhanh, như thể không còn thiết mạng sống, nhanh chóng đưa tôi đến bệnh viện.

Bác sĩ xử lý xong vết thương.

Bệnh viện về đêm vẫn đông đúc người qua kẻ lại.

Tôi ngồi trên băng ghế chờ, đặt hai tay lên đùi, ngoan ngoãn đợi Trang Từ đóng tiền viện phí xong đi tới.

Chiếc điện thoại đặt trên ghế vẫn rung lên liên hồi.

Giao diện liên lạc hiện rõ cái tên “A Châu”, hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác, như thể không biết mệt mỏi, không một chút ngắt quãng.

“Không nghe máy sao?” Trang Từ hỏi tôi.

Tôi lắc đầu.

Chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay anh ta.

Ánh mắt anh ta rơi xuống cánh tay tôi, như bị kim châm, vội vã thu lại.

Anh ta định giơ tay lên, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung.

Dường như anh ta muốn xoa đầu an ủi tôi, nhưng lại thấy không tiện.

Hồi lâu sau, anh ta mới thở dài một tiếng.

“Lâm Nguyệt.”

“Chị gái em có để lại một vài thứ ở chỗ anh.”

“Anh hy vọng em có thể xem qua.” Tôi đồng ý.

16.

Khi Trang Từ mang chiếc hộp sắt từ trên lầu xuống, mẹ cũng gọi điện cho tôi.

Nhưng tôi không bắt máy.

Anh ta đưa chiếc hộp cho tôi, còn tinh ý giúp tôi mở nắp ra một chút.

“Đây là bảo vật của A Tinh.”

Nhắc về chị, khóe môi người đàn ông khẽ nở nụ cười dịu dàng.

“Trước đây anh bảo cô ấy cho anh xem bên trong có gì, cô ấy nhất định không chịu.”

“Cô ấy nói bên trong đều là những báu vật quý giá nhất của mình.”

“Trước đây anh không dám mở căn phòng cô ấy từng ở ra, cách đây không lâu mới vào, thấy cô ấy để lại chiếc hộp này.” 

“Anh đã xem rồi.” Anh nhìn tôi, hốc mắt hơi đỏ lên.

“Nhưng anh nghĩ, em mới là người cần xem nó nhất.”

Dưới ánh đèn vàng vọt trên xe, tôi chậm rãi mở chiếc hộp ra.

Đồ vật bên trong rất nhiều, cũng rất tạp loạn.

Có thứ đã cũ kỹ lắm rồi.

Tấm hình tôi tự vẽ tặng chị năm sáu tuổi.

Trong tranh, chị mặc bộ váy lộng lẫy, đội vương miện như một nàng công chúa.

Mấy bông hoa cài tóc tôi mua ở tiệm tạp hóa năm tám tuổi.

Sặc sỡ và rẻ tiền.

Lúc đó tôi bảo mỗi người một cái, rồi cài lên mái tóc mềm như lụa của chị.

Năm mười tuổi, trường học rộ lên phong trào đan vòng tay bằng mấy sợi chỉ màu vài xu một bó, tôi đan cho chị một sợi, còn đặc biệt mua thêm ngôi sao bằng nhựa và chuông nhỏ sơn màu treo vào.

Lắc một cái là kêu leng keng.

Năm mười hai tuổi, trường tổ chức đi tham quan chùa, tôi bị người bán hàng rong lừa mua một viên “đá mã não” đã được khai quang.

Tôi dùng dây đỏ xỏ qua, bảo là có thể phù hộ bình an.

Tôi mang về tặng chị như thể vừa tìm được vật báu.

Năm mười ba, mười bốn, mười lăm tuổi…

Cho đến tận năm tôi trưởng thành.

Tất cả là những món đồ chơi vặt lẻ tẻ chẳng đáng một xu.

Lại được chị coi như báu vật, trân trọng cất giữ bấy lâu nay.

“Báu vật gì chứ…” Tôi dùng tay áo bịt chặt mắt mình.

Đây rõ ràng là những thứ rác rưởi đem cho người khác cũng chẳng thèm lấy mà.

Chị ơi…

17.

Trang Từ đưa tôi đến khách sạn, lúc đi để lại số điện thoại cho tôi.

Trong hộp của chị còn có một cuốn nhật ký rất dày.

Anh ta lưỡng lự một chút rồi nói: “Lúc nào em định đi thì gọi điện cho anh.”

Tôi gật đầu.

Điện thoại vẫn vang lên.

Tôi tiện tay ném nó sang một bên.

Bắt đầu lật giở cuốn nhật ký.

Nó dày lắm.

Dày đến mức tôi ngồi trong khách sạn bốn ngày mới đọc hết.

Nhưng nó cũng mỏng lắm.

Mỏng đến mức cả một cuốn này chính là cuộc đời ngắn ngủi của chị tôi.

Tôi và chị sống trong một gia đình đơn thân.

Sự kiểm soát của mẹ quá mạnh mẽ.

Tuổi thơ của chúng tôi chưa bao giờ là những ký ức đẹp đẽ.

Mà là những lời mắng nhiếc, những hình phạt và sự sỉ nhục nhân cách không hồi kết.

Trong quãng thời gian đau khổ không lối thoát ấy, tôi và chị là sự cứu rỗi duy nhất của nhau.

Thế nên chị đã viết rất nhiều, rất nhiều chuyện về Trăng nhỏ của chị.

Thậm chí khi tôi đã lên đại học.

Chị vẫn nhớ tôi trong nhật ký.

Chị tự hỏi Trăng nhỏ của chị có vui không, trời lạnh có biết mặc thêm áo không, có ăn uống đầy đủ không, có biết tự chăm sóc mình không.

Viết đến đoạn sau, chị gặp được Trang Từ.

Hai người ở bên nhau.

Nhưng mẹ không đồng ý.

Bà bắt họ chia tay, ép chị đi xem mắt người đàn ông mà bà ưng ý.

Chị không muốn, chỉ có thể lén lút qua lại với Trang Từ sau lưng mẹ.

Cuốn nhật ký dừng lại ở thời điểm bảy ngày trước khi chị nhảy lầu.

Mẹ phát hiện chị và Trang Từ sống chung.

Bà đến tận cửa làm loạn.

Bà lu loa trước mặt tất cả mọi người, mắng chị là đồ đàn bà hư hỏng, lén lút chung chăn gối với đàn ông.

Bà mắng chị là đứa con bất hiếu.

Bà ép chị phải cắt đứt với Trang Từ.

Rồi bà lôi chị về nhà.

Hai dòng cuối cùng của trang giấy đã bị nước mắt làm nhòe đi.

Chị viết: Chị không trụ vững nổi nữa rồi. Xin lỗi em nhé.

18.

Thực ra đã lâu lắm rồi tôi không nhớ về chị.

Bởi vì tôi không dám.

Chuỗi phản ứng dây chuyền mà ký ức mang lại là hậu quả mà tôi không thể gánh vác nổi.

Chỉ duy nhất có một lần, vào cái ngày tôi sốt cao không dứt một năm trước.

Trong cơn mê man, tôi cứ ngỡ mình đã quay lại lúc chị còn sống.

Tôi gối đầu lên chân chị, nghe chị hát.

Nhưng sau khi tỉnh lại.

Lại phải ép mình quên đi.

Nhưng thật ra… Tôi nhớ chị lắm.

Nhớ chị đến phát điên.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!