Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
1.
Lúc tôi rời khỏi bệnh viện, bên ngoài trời lấm tấm mưa phùn.
Bác sĩ là một người phụ nữ trung niên có gương mặt nhân hậu.
Cô ấy nhìn kết quả trên màn hình máy tính, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, rồi nhìn tôi với thái độ ôn hòa: “Lâm Nguyệt, với tình trạng hiện tại, tôi khuyên cháu vẫn nên nhập viện thì hơn.”
Tôi mím môi, không đáp lời.
Cô ấy không phiền lòng, lại tiếp tục nói: “Không muốn cũng không sao, tôi sẽ kê thêm cho cháu ít thuốc chống trầm cảm. Nút thắt trong lòng cháu vẫn là ở phía gia đình. Nếu có thể, tốt nhất hãy ngồi lại nói chuyện hẳn hoi với mẹ cháu.”
Tôi theo bản năng cấu chặt vào tay mình.
Lúc rời đi, Cô ấy nhìn tôi, đưa ra một lời nhận xét khách quan: “Cháu có một anh người yêu rất tuyệt vời, luôn ở bên cạnh đồng hành cùng cháu.”
“Yêu thương và bầu bạn chính là liều thuốc tốt nhất.”
2.
Nhưng bác sĩ không biết.
Người yêu “rất tuyệt vời” ấy, dường như không còn yêu tôi nữa rồi.
Tôi và Kỷ Châu yêu nhau một năm, đính hôn ba tháng.
Hai năm trước, vì tôi bỏ lỡ những cuộc gọi của chị gái mà dẫn đến việc chị tự sát.
Mẹ chỉ trích tôi là kẻ sát nhân, bà ném đồ đạc vào người tôi, gào thét rủa sả tôi chết không tử tế.
Vào năm xác nhận mắc bệnh trầm cảm, tôi tình cờ gặp được Kỷ Châu.
Khi ấy, tôi đứng trước một cửa hàng tiện lợi bên đường rồi đột nhiên sụp đổ, òa khóc nức nở.
Người qua kẻ lại đều nhìn tôi với ánh mắt dị nghị.
Chỉ có anh che ô đứng lại trước mặt tôi, đưa cho tôi một tờ giấy ăn, rồi dịu dàng mỉm cười: “Gương mặt xinh đẹp thế này, khóc lên là không còn xinh nữa đâu.”
3.
Tôi gọi cho Kỷ Châu mấy cuộc điện thoại.
Anh ta không nghe máy.
Tiếng thông báo máy móc lặp đi lặp lại bên tai khiến lòng người thêm phiền muộn, tôi dứt khoát cúp máy rồi bắt taxi về nhà.
Cửa nhà đang mở.
Tôi cứ ngỡ là Kỷ Châu đã về, định cất tiếng gọi anh ta, nhưng giây tiếp theo, lời nói nghẹn đắng ngay nơi cổ họng.
Trong nhà là một mớ hỗn độn, đồ đạc bị lật tung nằm chỏng chơ dưới đất.
Tôi sững sờ, vừa định lấy điện thoại báo cảnh sát thì chạm phải ánh mắt của người vừa từ trên lầu đi xuống.
Là mẹ tôi, người đã lâu không gặp.
Trên tay bà vẫn còn cầm một khung ảnh.
Thấy tôi, bà thoáng ngây người, rồi ngay lập tức giơ tay lên, dùng hết sức bình sinh ném khung ảnh về phía tôi.
Khung ảnh rơi ngay dưới chân tôi, kính vỡ tan tành, mảnh vụn văng tung tóe.
Bà lại lao tới, túm lấy tóc tôi, những cú đấm liên tiếp rơi xuống người tôi.
Giọng bà hỗn loạn, mơ hồ lặp lại những câu chữ độc địa: “Mày còn muốn kết hôn sao?”
“Mày xứng à?”
“Mày đã hại chết chị gái mày!!”
“Mày phải xuống địa ngục!”
“Mày căn bản không xứng!”
“Mày không xứng được sống hạnh phúc!”
“Tại sao…”
“Tại sao người chết không phải là mày hả!”
Tôi không dám đánh trả, chỉ biết ôm đầu hứng chịu cơn thịnh nộ, để những lời cay nghiệt đâm thấu tâm can.
Cảm giác tiêu cực nhấn chìm tôi, tôi chỉ biết bịt chặt tai lại, lẩm bẩm tự nhủ.
Tôi không thể chết.
Tôi đã hứa với anh ấy rồi.
4.
Tôi không biết bà đã đánh bao lâu.
Mãi đến khi hàng xóm nghe thấy tiếng động lớn mới chạy sang lôi hai người ra.
Người phụ nữ hàng xóm cúi xuống hỏi tôi có sao không.
Lúc ấy tôi mới bừng tỉnh khỏi cơn mê muội, đôi tay run rẩy lục lọi túi xách tìm thuốc.
Nhưng tôi tìm không thấy.
Một đôi chân dừng lại trước mặt tôi.
Những viên thuốc trắng nhỏ rơi lách tách xuống sàn nhà, âm thanh giòn tan như ngọc vỡ.
Tôi ngẩn người. Ngước đầu lên.
Kỷ Châu đứng đó, từ trên cao nhìn xuống tôi với vẻ khinh miệt, trên tay anh ta là lọ thuốc đã trống rỗng.
Anh ta nhìn tôi, nụ cười vừa lạnh lẽo vừa ác độc: “Ăn đi chứ.”
5.
Thực ra lúc đính hôn với Kỷ Châu, bệnh tình của tôi đã dần ổn định.
Khoảng thời gian tồi tệ nhất, tôi tự nhốt mình trong phòng, cả ngày không ăn không uống, dùng móng tay cấu xé da thịt mình đến bật máu.
Kỷ Châu xót xa cho tôi.
Anh xin nghỉ phép để đưa tôi đi du lịch.
Từ Hawaii ấm áp đến Iceland giá lạnh.
Anh ta đã cầu hôn tôi giữa cánh đồng oải hương ở Provence.
Khoảnh khắc anh ta quỳ một gối xuống, đeo nhẫn vào tay tôi, góc nghiêng khuôn mặt anh ta trông thật thành kính biết bao.
“A Nguyệt.”
“Anh sẽ ở bên em cả đời.”
Tôi cũng đã từng coi Kỷ Châu là khúc gỗ cứu mạng mình giữa dòng nước xiết.
Khi tôi chênh vênh nơi bờ vực thẳm, anh ta là sự cứu rỗi duy nhất mà tôi có thể bám víu.
Khi ý muốn tự sát và bản năng cầu sinh xâu xé tôi thành trăm mảnh, chính anh ta là người đã phá vỡ thế cân bằng ấy.
Anh ta xuất hiện vào lúc đời tôi tăm tối nhất.
Như một vị thần, độ tôi thoát khỏi khổ ải trần gian.
6.
Tôi vẫn cúi xuống ăn những viên thuốc trên mặt đất.
Kỷ Châu buông tay, lọ thuốc rỗng rơi xuống sàn phát ra tiếng động khô khốc rồi lăn sang một bên.
Tôi lao đến nhặt lấy nó, rồi nhặt từng viên thuốc vương vãi trên đất bỏ lại vào bình.
Người hàng xóm đã lặng lẽ rời đi từ lâu, để lại cho chúng tôi chút tôn nghiêm cuối cùng.
Anh ta chỉ đứng đó, lạnh lùng nhìn tôi.
“Trước đây tôi không biết cô lại là loại người kinh tởm đến thế.”
“Nguyễn Lâm Nguyệt.”
“Cô hại chết chị gái mình.”
“Cô bị như vậy là tự làm tự chịu.”
“Cô đáng kiếp phải đau khổ.”
Tôi không ngẩng đầu, chết lặng tiếp tục nhặt thuốc.
Tôi có thể đoán được Kỷ Châu biết chuyện từ khi nào.
Tôi chưa từng kể với anh ta về nút thắt trong lòng mình.
Nhưng sau khi đính hôn, anh ta luôn bóng gió ám chỉ việc muốn tôi đưa về ra mắt gia đình.
Mối quan hệ giữa tôi và mẹ vốn rất tệ, những rào cản từ thời thơ ấu vẫn còn đó, chưa kể bà lại căm hận tôi thấu xương.
Sau đó Kỷ Châu không nhắc đến nữa.
Một tuần trước, anh ta biến mất cả ngày, sau khi trở về thái độ đối với tôi liền thay đổi hẳn.
Ba ngày trước, anh ta đưa cô trợ lý về nhà.
Hai người họ quấn quýt không rời trên ghế sofa.
Tôi vốn thính ngủ, bị tiếng động dưới lầu làm cho tỉnh giấc, cứ ngỡ anh ta làm việc muộn mới về.
Vừa định xuống hỏi anh ta có đói không, thì cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết trân tại chỗ.
Cô trợ lý của Kỷ Châu rất đẹp, mái tóc dài xõa trên ngực anh ta, cô ta cúi đầu định hôn anh ta.
Kỷ Châu không tránh, mặc kệ cô ta để lại một dấu son môi đỏ rực trên mặt mình. Sau đó anh ta ôm ghì cô ta vào lòng.
Cô trợ lý khẽ thốt lên một tiếng, nũng nịu như mèo con: “Đừng thế mà Kỷ tổng, bạn gái anh còn ở đây đấy.”
Nhưng trong giọng điệu ấy lại không giấu nổi vẻ đắc ý vặn vẹo.
Mùi rượu trong phòng khách nồng nặc.
Nồng đến mức tôi đã định dùng nó để lừa dối chính mình.
Nhưng Kỷ Châu đã nhìn thấy tôi.
Ánh mắt anh ta dừng trên mặt tôi, đầy khinh bỉ và coi thường.
Như một con dao tẩm độc.
“Không cần quản cô ta.”
“Cô ta căn bản không xứng.
“Nếu không phải vì gương mặt đó…”
Những lời phía sau tôi không còn nghe rõ nữa, các triệu chứng cơ thể ập đến rất nhanh: buồn nôn, khó chịu, cảm giác nóng rát từ dạ dày bốc lên.
Tôi lảo đảo lao vào nhà vệ sinh.
Bóp nghẹt cổ họng mình mà nôn khan.
Khi nước mắt cùng rơi xuống.
Thứ tôi nhớ đến lại là câu nói của Kỷ Châu ngày đầu gặp gỡ.
Đừng khóc.
Khóc là không xinh nữa đâu.
Đến khi nôn ra mật xanh mật vàng, không còn gì để nôn nữa.
Kỷ Châu xuất hiện bên cửa, buông lời không một chút hơi ấm: “Mới thế này đã chịu không nổi rồi?”
“Nhưng kẻ kinh tởm nhất…”
“Chẳng phải là cô sao?”
…
Tôi không biết Kỷ Châu rời đi từ lúc nào.
Đến khi tất cả thuốc đã được nhặt sạch vào bình, trong phòng chỉ còn lại mình tôi.
Tôi ngồi giữa đống đổ nát, ngẩn ngơ nhìn khung ảnh rơi cách đó không xa, rồi nhặt nó lên.
Mảnh kính sắc lẹm cứa rách tay tôi, máu đỏ tươi thấm lên gương mặt tôi trong ảnh.
Tấm ảnh đó chụp tôi và Kỷ Châu trên một con phố cổ, một khoảnh khắc bị bắt trọn.
Anh ta mua một xâu kẹo hồ lô, híp mắt cười đi về phía tôi, còn tôi thì đang quay lưng lại ngắm đèn hoa đăng.
Dòng người đông đúc bỗng chốc chỉ còn là phông nền mờ nhạt.
Chỉ có chàng trai trẻ đang mua kẹo cho người mình thương, và cô gái đang dịu dàng ngắm đèn hoa đăng là hai nhân vật chính duy nhất.
Cô gái chụp ảnh lúc gửi tấm hình cho tôi còn kèm theo một lời chúc: “Chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc, trường cửu bên nhau.”
Khi ấy, Kỷ Châu nắm chặt tay tôi, mười ngón đan khít.
Anh ta khẽ thì thầm bên tai tôi: “A Nguyệt, mau khỏe lại nhé.”
“Chúng ta phải ở bên nhau thật lâu, thật dài.”
Tôi cũng rất muốn mình mau chóng khỏe lại. Thế nên tôi đã tích cực điều trị, chăm chỉ uống thuốc.
Trước đây, chỉ có một mình tôi gồng mình chống chọi.
Những lúc tuyệt vọng nhất, tôi cứa từng nhát, từng nhát dao vào da thịt, dùng nỗi đau thể xác để xoa dịu sự đè nén trong tâm hồn.
Chỉ cần không chết.
Chỉ cần không vi phạm lời hứa với chị ấy.
Thế là đủ.
Rồi Kỷ Châu xuất hiện, tôi bắt đầu đi gặp bác sĩ.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc tôi chỉ còn cách ngày thoát khỏi vực thẳm một bước chân, bàn tay từng vươn ra cứu rỗi ấy lại lạnh lùng đẩy tôi xuống.
Tôi một lần nữa rơi vào bóng tối vô tận.
…
7
Kỷ Châu bắt đầu ít khi về nhà.
Tin nhắn của mẹ tôi vẫn đều đặn oanh tạc mỗi ngày.
Bà mắng tôi là súc sinh, mắng tôi là tiện nhân.
Bà chất vấn tại sao người chết không phải là tôi.
Tôi không dám đọc nhiều.
Cảm xúc bất ổn trong tôi giống như một quả bom hẹn giờ, nếu để nó kích nổ, có lẽ tôi thực sự không thể kiểm soát nổi mình nữa.
Tôi thuê người đến dọn dẹp lại nhà cửa.
Những mảnh logo, đồ chơi vỡ nát không thể lắp lại được, dì giúp việc hỏi tôi có vứt đi không.
Tôi nhìn chằm chằm vào những thứ trên tay dì, ngẩn ngơ một hồi rồi lắc đầu.
Sau khi tiễn dì về, tôi cũng ra ngoài để đến điểm hẹn với bạn.
Tô Ngữ làm việc ở tỉnh khác, nay có chuyến công tác nên hẹn tôi đi ăn tối.
Chúng tôi hẹn nhau ở một nhà hàng Tây.
Tiếng đàn piano du dương chảy trôi, Tô Ngữ vừa thấy tôi đã trao cho tôi một cái ôm thật chặt.
Lúc buông ra, cậu ấy đánh giá tôi một lượt: “Sao lại gầy thế này? Tớ cứ tưởng cậu phải được Kỷ tổng nhà cậu nuôi cho trắng trẻo mập mạp ra chứ.”
Tôi im lặng.
Cậu ấy nhạy bén nhận ra tâm trạng tôi có vấn đề: “Anh ta đối xử với cậu không tốt sao?”
Tôi lảng sang chuyện khác: “Khó khăn lắm mới tụ họp một bữa, đừng nhắc đến anh ấy nữa.”
Món ăn đã lên đủ.
Tô Ngữ vừa ăn vừa kể cho tôi nghe về cuộc sống gần đây, phàn nàn về mấy đồng nghiệp xấu tính, tôi bị cậu ấy chọc cười đến mức đôi mắt cong tít.
Tôi dùng nĩa xiên một miếng thịt bò, còn chưa kịp đưa vào miệng thì nụ cười đã cứng đờ trên mặt.
Nhà hàng này quả thực rất hợp cho các cặp đôi.
Không gian và không khí đều tuyệt vời.
Nhưng… người xuất hiện ở đó không nên là Kỷ Châu và cô trợ lý của anh ta.
Người đàn ông cực kỳ lịch thiệp kéo ghế.
Người phụ nữ xinh đẹp mỉm cười nói lời cảm ơn.
Đóa hoa hồng trên bàn đỏ rực rỡ đến nhức mắt.
Chiếc nhẫn kim cương trên tay cô ta phản chiếu ánh đèn pha lê, khiến mắt tôi đau nhói.
Có lẽ vì tôi nhìn quá lâu nên Kỷ Châu đã nhận ra.
Khoảnh khắc chạm phải ánh mắt tôi, anh ta nở một nụ cười không chút hơi ấm.
Giây tiếp theo, tôi thấy anh ta giơ tay vén lọn tóc cho Quan Linh.
Động tác thân mật và ám muội vô cùng.
Lúc Tô Ngữ nhìn theo hướng mắt tôi, cậu ấy cũng thấy cảnh tượng đó.
Cậu ấy gần như bùng nổ ngay lập tức, cầm ly rượu trên bàn định đứng bật dậy.
“Đừng đi.” Tôi giữ chặt tay cậu ấy, gần như cầu xin: “Đừng đi mà.”
Cậu ấy nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của tôi, vài giây sau, cuối cùng cũng chịu ngồi xuống.
Tôi lóng ngóng lục tìm lọ thuốc trong túi xách, đôi tay run rẩy vặn nắp bình, dạ dày từng cơn thắt lại đau đớn. Mãi đến khi nuốt trôi viên thuốc, tôi mới thoát khỏi cảm giác ngạt thở đang bủa vây.
Nhưng bữa cơm này, tôi không tài nào nuốt nổi nữa rồi.
Lúc tôi cầm túi xách cùng Tô Ngữ đi ra ngoài, chúng tôi đi ngang qua chỗ của Kỷ Châu và Quan Linh.
Tô Ngữ cuối cùng vẫn không nhịn nổi cơn giận, cậu ấy cố tình đập túi xách vào ly rượu, tiếng thủy tinh đổ vỡ vang lên khô khốc.
Chất lỏng màu đỏ loang ra khắp bàn, rồi tí tách nhỏ xuống.
Quan Linh ngay lập tức nhíu mày, định gây chuyện với Tô Ngữ.
Tô Ngữ thản nhiên buông một câu lấy lệ: “Xin lỗi nhé.”
Quan Linh vừa định phát tác, nhưng khi nhìn thấy tôi đứng bên cạnh, sắc mặt cô ta liền dịu lại, thay bằng một nụ cười giả tạo: “Bữa tối dành cho tình nhân ở đây ngon thật đấy.”
“Em thích à?” Kỷ Châu cười nhạt một tiếng, “Sau này tôi sẽ đưa em đến thường xuyên.”
Tôi không nhìn bọn họ.
Chỉ trắng bệch mặt nhìn chằm chằm vào vệt nước màu thẫm trên bàn, từng giọt, từng giọt, rơi xuống đất.
Tô Ngữ nhận ra điểm bất thường, lập tức đứng chắn trước mặt tôi, cắt đứt tầm nhìn của tôi rồi kéo tôi bước nhanh rời khỏi đó.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨