39
“Là ai thế?” Tôi cuối cùng vẫn không kìm được lòng hiếu kỳ.
Hoa Nhung Châu không đáp, chỉ tiếp tục cất bước.
Lòng tôi như có ngàn vạn con kiến bò, vì bí mật đã nghe được một nửa lại chẳng thể dò xét thêm.
“Có phải người trong phủ của chúng ta không?”
“Phải.”
Câu hỏi buột miệng của tôi lại nhận được lời đáp, khiến tôi lập tức dấy lên hứng thú: “Chẳng phải Thúy Trúc thì có lẽ là Thiên Chỉ ư?”
“Không phải.”
“Vậy là Ngân Hạnh chăng?”
“Cũng không phải.”
“Vậy rốt cuộc là ai?” Lòng hiếu kỳ của tôi bùng lên như lửa.
Hoa Nhung Châu chẳng màng tới những lời đoán mò miên man của tôi nữa, tôi tự lẩm bẩm một mình suốt một hồi, cuối cùng buông ra một câu: “Chẳng lẽ là ta chăng? Hahaha…”
Cười khan mấy tiếng mà hắn vẫn chẳng có chút phản ứng nào, tôi chợt thấy thật ngượng ngùng.
Sao đứa trẻ này lại chẳng chịu tiếp lời chút nào vậy.
“Ừm.”
“Hả?” Tôi ngờ rằng mình đã nghe nhầm, nhưng hắn lại nhất quyết im lặng, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Cuối cùng, tôi nói đến khô cả họng, đành đành chịu thua.
Tôi đưa tay vỗ nhẹ lên đầu hắn, nửa đùa nửa thật mà nói: “Tuy ngươi rất tuấn tú, nhưng ta đây không thích người nhỏ tuổi hơn mình đâu.”
Hắn không đáp lời, tôi cũng chẳng để tâm, cả hai chẳng ai nói thêm một câu nào nữa.
Tiếng nước sông vẫn róc rách không ngớt, ánh trăng thanh lấp lánh trải khắp mặt đất.
Dần dần, cơn buồn ngủ ập đến, tôi thiếp đi trên lưng chàng, chìm vào một giấc mơ màng.
Khi tỉnh giấc, tôi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lạ, căn phòng này tôi dường như chưa từng biết tới.
Sao tôi lại ngủ say đến thế, đến cả khi được đưa lên giường cũng chẳng hay biết.
Thấy Thiên Chỉ bước vào, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Có người quen bên cạnh thì tốt rồi.
“Đây là…” Tôi không kìm được mà cất tiếng hỏi.
“…Là Hoa phủ ạ.” Thiên Chỉ cúi đầu đáp lời.
Thì ra đây là phòng của Hoa Thiển trước kia, việc tôi không nhận ra đã để lộ sơ hở.
Tôi vội đưa tay lên xoa thái dương, giả vờ như đang đau đầu để che giấu.
Nhưng rồi ta nhận ra hành động này thật thừa thãi, vì Thiên Chỉ chẳng hề để ý đến sự bất thường của tôi.
“Là Hoa Nhung Châu đưa ta về phải không? Huynh trưởng của ta thế nào rồi, đã mời thái y chưa?”
Nói một hồi mà chẳng nghe thấy tiếng đáp, tôi buông tay xuống nhìn, thấy Thiên Chỉ vẫn cúi gằm mặt.
“Thiên Chỉ?” Tôi nghi hoặc gọi nàng lần nữa, chợt thấy khóe mắt nàng đỏ hoe, lòng tôi khẽ run lên, ngữ khí cũng nặng thêm vài phần: “Tốt lành thế này, sao lại khóc?”
Thiên Chỉ nức nở nói: “Vương phi, Hoa… thiếu gia người… người…”
Đôi mắt tôi tối sầm lại, tim đập điên cuồng.
Cảm tưởng như đã dự đoán được một điều kinh khủng nào đó, hai tay tôi run rẩy không sao kiểm soát.
Tôi cố gắng siết chặt tay thành nắm đấm, nghiến răng đứng dậy, gạt Thiên Chỉ ra rồi lao ra khỏi viện.
Bên ngoài quả nhiên là Hoa phủ tôi từng đến, chỉ có điều… tất cả gia nhân qua lại đều mặc áo vải thô trắng.
Tôi tùy tiện kéo một thị nữ lại hỏi: “Hoa Thâm đâu?”
Nàng không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ đưa tay chỉ về một hướng.
Tôi bất chấp tiếng gọi của Thiên Chỉ mà điên cuồng chạy tới.
Chạy đến nơi, tôi lại thấy một… linh đường.
Hai chân tôi cứng đờ, suýt vấp phải bậc cửa.
Lờ mờ nghe thấy tiếng khóc than của Hoa phu nhân vọng ra từ bên trong: “Nhi tử của ta…”
Hoa Thâm… thật sự đã chết rồi?
Sao lại thế được?
Có phải vì hắn ta đã đỡ thay tôi nhát kiếm đó không?
Tôi chưa từng nghĩ tới khả năng này, bởi vì tôi cũng từng trúng tên, mũi tên cũng xuyên qua ngực, nên trong tiềm thức, tôi vẫn cho rằng hắn ta cũng sẽ vô sự như tôi. Nhưng tại sao tôi sống được mà hắn ta lại không?
Thiên Chỉ đuổi kịp, kéo lấy tay áo tôi. Tôi hất tay nàng ra rồi bước tiếp vào trong.
Và… tôi đã nhìn thấy một chiếc quan tài.
Chẳng biết tôi đã lê từng bước như thế nào, chiếc quan tài còn chưa hạ nắp, khuôn mặt của Hoa Thâm dần hiện ra theo mỗi bước chân của tôi.
Hắn ta nằm trong đó, khoác trên mình bộ gấm lụa, đôi mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt như đang ngủ say.
Hai chân tôi bỗng chùn lại, tôi chống tay lên mép quan tài, cổ họng nghẹn đắng.
Những lời Hoa phu nhân từng nói với tôi cứ không ngừng vang vọng trong đầu:
“Huynh trưởng của con tuy có chút chậm chạp, nhưng suy cho cùng, nó đối xử với con là thật lòng.”
“Trước đây có thứ gì tốt, nó cũng đều nghĩ tới để dành cho con trước, ngay cả ta là mẫu thân cũng chẳng được như vậy.”
“Năm ấy, khi ta mang thai con, Thâm nhi mới chỉ lên 5, ngày nào cũng phải đến sờ bụng ta, lẩm bẩm mong con mau chào đời.”
“Một ngày nó đến xem ba bốn lần, còn nói rằng đợi con sinh ra sẽ chăm sóc con thật tốt.”
Những lời nói mà ngày xưa tôi chẳng buồn để ý, giờ đây khi nhớ lại lại khiến lòng tôi như có vạn con kiến đang cắn xé.
Đây có phải là một giấc mơ không?
Thế nhưng, Hoa phu nhân bất ngờ lao tới, phá vỡ ảo tưởng của tôi.
“Đồ tiền mất tật mang nhà ngươi, đã hại chết ca ca của ngươi rồi…”
Bị bà ta cào cấu, tôi chẳng hề phản kháng.
Cuối cùng, Hoa tướng đành lên tiếng: “Người đâu, mau đỡ phu nhân về.”
Tiếng khóc gào của Hoa phu nhân dần xa, rồi biến mất hẳn, khiến linh đường trở nên lạnh lẽo, vắng vẻ lạ thường.
Vị phu nhân đoan trang, uy nghiêm ngày đầu tôi gặp đã biến mất. Vị Hoa tướng tao nhã, lanh lợi ngày nào cũng như đã già đi mười tuổi, mái tóc bạc đi hơn nửa.
“Chuyện này không trách con.” Hoa tướng vỗ nhẹ lên vai tôi, “Mẫu thân con quá đau buồn, lời nói ra không phải từ đáy lòng, con đừng để tâm.”
Lời này lại còn khiến tôi đau đớn hơn cả những cái cào cấu của Hoa phu nhân vừa nãy.
Tôi thẫn thờ nhìn vào linh đường, giọng nói của Hoa tướng lại vang lên, chất chứa nỗi bi thương nghẹn lại nơi lồng ngực: “Ngày trước, ta luôn cho rằng mình sinh ra một đứa con chỉ biết gây họa, chẳng có chút tài năng nào. Nhưng giờ đây, khi nó không còn nữa, ta lại thấy có người gây họa để ta dọn dẹp cũng thật tốt.”
Mắt tôi chợt đỏ hoe, tầm nhìn như nhòe đi.
Tôi trừng mắt thật lớn, cắn chặt môi, không cho phép bản thân phát ra một tiếng động nào.
Hoa tướng tiếp lời: “Thâm nhi cả đời phong lưu vô lại, chẳng thể dạy dỗ, nhưng cuối cùng… nó đã làm được một việc đúng đắn.”
Tôi nhìn Hoa tướng.
Dù khóe mắt ông ta đỏ hoe vì đau buồn, nhưng khi nhìn tôi lại tràn ngập yêu thương.
Tôi chưa bao giờ thấy vẻ mặt này của ông ta.
“Những năm qua, ta khổ tâm hết lòng, dùng mọi thủ đoạn để trèo lên, chỉ mong dọn sẵn một con đường cho Thâm nhi sau này. Giờ đây, khi nó không còn nữa, ta cũng cảm thấy chức vị tể tướng này chẳng còn chút ý nghĩa nào.”
“Ý của phụ thân là sẽ suy nghĩ lại chuyện con từng đề cập sao?” Tôi cất tiếng, giọng nói khô khốc đến nỗi chính tôi cũng kinh ngạc, đây có phải là giọng của mình không? Nghe không có chút cảm xúc nào.
Hoa tướng nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, bàn tay dày dặn vỗ nhẹ lên lưng tôi, nói: “Con ngoan, con đã vất vả rồi. Là ta… đã sai rồi. Tính tình của ca ca con vốn dĩ không hợp với quan trường. Nếu ta sớm nghĩ thấu, không tham lam quyền thế, từ chức rồi đưa hai đứa rời đi, thì cũng không đến nỗi phải gánh chịu hậu quả này.”
Tôi cắn chặt môi, đến mức bật máu, đầu tựa vào lồng ngực của Hoa tướng, những giọt nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén.
Rõ ràng người phụ thân này và ca ca này chẳng hề cùng máu mủ với tôi, nhưng sao lòng tôi lại đau đến vậy?
Nỗi đau này còn sâu hơn cả vết thương do mũi tên xuyên ngực lần trước.
“Ta đã quyết định… nghe theo con, sẽ không làm tể tướng nữa.”
…
Lê từng bước ra khỏi linh đường trong sự mơ hồ, tôi vẫn nghĩ rằng tất cả chỉ là giả dối.
Như một cái xác không hồn trở về viện, khi bước qua ngưỡng cửa, tôi lại vấp ngã, thân thể như mất đi chỗ dựa, rũ xuống như một vũng bùn lầy.
Thiên Chỉ đứng sau lưng chưa kịp đưa tay ra đỡ, tôi cũng không ngã hẳn xuống đất.
Là Hoa Nhung Châu.
Một cánh tay của hắn chắn ngang eo tôi, đỡ lấy thân thể sắp đổ gục.
Tôi nắm lấy cánh tay hắn đứng thẳng dậy, ngẩng đầu định nói với hắn rằng tôi không sao, nhưng khi mở miệng lại thốt ra: “Ta… không còn ca ca nữa rồi.”
Sau lưng truyền đến tiếng nức nở khe khẽ của Thiên Chỉ, lòng tôi như bị khoét đi một mảng thịt, ngón tay siết chặt lấy cánh tay của Hoa Nhung Châu.
“Hoa Thiển không còn… ca ca nữa rồi.”
Nói xong, cuối cùng tôi cũng không kìm được mà ngồi sụp xuống.
Có lẽ vì đã đè nén quá lâu, cái chết của Hoa Thâm như một nhát búa, bổ toang mọi cảm xúc trong tôi.
Tôi đưa hai tay che lấy mắt, cứ thế ngồi sụp xuống trước cửa mà khóc nấc lên.
Khoảnh khắc này, mọi thứ khác đều chẳng còn ý nghĩa gì với tôi nữa.
Tôi khóc vì những uất ức bấy lâu mà không thể thốt nên lời.
Tôi khóc vì Hoa Thâm đã chết, nhưng tôi lại chỉ có thể nghĩ đến việc ép Hoa tướng từ quan để chuộc tội.
Tôi khóc vì bản thân mãi mãi chỉ có một mình, thân bất do kỷ.
Hoa Thâm là người duy nhất đối tốt với tôi, nhưng vì những định kiến mà tôi đã luôn xem thường hắn. Ta luôn miệng chỉ trích Mục Dao lợi dụng tình yêu của Trọng Dạ Lan để làm chuyện tùy tiện, vậy thì tôi có khác gì đâu?
Tôi vĩnh viễn chỉ để lộ mặt xấu xa nhất của mình trước người đối xử tốt nhất với tôi.
Giờ Hoa Thâm đã chết, trên đời này sẽ chẳng còn người ca ca ngốc nghếch nào mua những món trang sức đắt tiền nhất, rồi cẩn thận, dè dặt muốn lấy lòng muội muội nữa.
Khóc đến khi trái tim và đầu óc cùng lúc nhức buốt, một người bỗng ôm tôi vào lòng.
Hơi ấm thân nhiệt của hắn truyền đến, hắn nói: “Không sao đâu, người vẫn còn có ta, ta sẽ không bao giờ rời xa người.”
Thiên Chỉ cũng lao tới, ôm lấy lưng tôi, giọng nói khàn đặc: “Nô tỳ cũng sẽ mãi mãi ở bên cạnh… tiểu thư.”
Ba người chúng ta, như những tảng đá mọc rễ xuống đất, đứng tại cửa viện thật lâu.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖