28
Gặp lại Hoa Thâm, là ở yến tiệc phong trắc phi của Mục Dao.
Hắn trông gầy đi một vòng.
Lần này Hoa tướng hẳn đã ra tay tàn nhẫn để dạy dỗ hắn, nhưng thì sao chứ, nha hoàn vô tội kia cuối cùng cũng đã ngọc nát hương tan rồi.
Tôi không muốn để ý đến hắn.
Nhưng hắn lại không có trí nhớ mà cứ sấn tới.
Thấy vậy, tôi lại cất tiếng cảnh báo: “Hôm nay những người có mặt đều là thân phận cao quý. Huynh hãy quản cho tốt bản thân mình, đừng gây thêm chuyện gì nữa.”
Hoa Thâm vâng vâng dạ dạ đáp: “Muội muội yên tâm, ta vẫn phân biệt được nặng nhẹ.”
Lời này ý là hôm nay hắn sẽ không làm loạn, nhưng sau này ở những buổi thường nhật, hắn vẫn không bỏ được thói xấu của mình sao?
Tôi không nhịn được mà liếc mắt, không thèm nhìn hắn thêm lần nữa.
Thật sự lười phải dây dưa.
Trọng Khê Ngọ hôm nay cũng đến.
Những người khác đều lộ vẻ khó hiểu, cho rằng chỉ là phong một trắc phi thôi, sao Hoàng thượng cũng tới.
Chỉ có tôi trong lòng rõ ràng.
Hôm nay là ngày đại hỷ của người trong lòng hắn, sao hắn có thể không đến chứ.
Bận rộn tiếp đón khách khứa, mãi mới sắp xếp xong xuôi mọi người, tôi mới thở phào một hơi.
Làm Vương phi quả thật là mệt mỏi.
Không chỉ phải nhớ tên của bao nhiêu phu nhân, tiểu thư, mà còn phải chịu đựng ánh mắt thương hại của họ dành cho mình.
Dù sao Mục Dao chỉ là trắc phi, việc tổ chức rầm rộ như vậy đúng là làm tôi mất mặt.
Nhưng tôi nào có bận tâm.
Quay đầu lại, tôi thấy Trọng Khê Ngọ trong bộ cẩm y màu trắng nguyệt quang đứng dưới một gốc cây, ánh mắt nhìn tôi từ xa.
Nghĩ bụng hắn lúc này chắc hẳn tâm trạng không tốt, tôi bèn nở nụ cười rạng rỡ nhất, bước về phía hắn.
Hắn nhìn tôi cười rạng rỡ như một đóa hoa, không khỏi nhướn mày.
Tôi sợ hắn nghĩ ta đang hả hê, vội vàng lên tiếng: “Hoàng thượng, người đã đến đông đủ cả rồi, người cũng mau cùng ta vào tiệc thôi. Lát nữa hôn lễ sẽ bắt đầu.”
Trọng Khê Ngọ gảy gảy miếng ngọc bội bên hông, nói: “Vì sao nàng có thể cười vui vẻ như vậy?”
Hắn đang muốn học hỏi từ tôi sao?
Tôi đâu có thích Trọng Dạ Lan, đương nhiên là cười vui vẻ rồi.
Hắn trong lòng có Mục Dao, tự nhiên lúc này không thoải mái.
Tôi liền dùng giọng điệu đầy kinh nghiệm mà đáp: “Hoàng thượng, hôm nay là ngày đại hỷ, chi bằng cứ vui vẻ đối đãi với mọi người là tốt nhất.”
Vậy nên người cũng đừng trưng cái bộ mặt rầu rĩ ra, bằng không người khác nhìn thấy thì làm sao.
Tôi nghiêng người, làm một động tác mời.
Trọng Khê Ngọ cuối cùng cũng cất bước.
Nhưng khi đi ngang qua ta, hắn lại nói: “Giờ đây trong lòng nàng đã không còn hoàng huynh sao?”
Tim ta khẽ “lắc một cái”, tôi nặn ra một nụ cười: “Làm gì có, Hoàng thượng nghĩ nhiều rồi.”
Nhìn thấy biểu cảm rõ ràng chột dạ của tôi, Trọng Khê Ngọ dường như khẽ nhếch môi.
Nhưng không đợi tôi nhìn rõ, hắn đã thẳng bước đi.
Trắc phi khác với chính thất, không cần ba lạy chín khấu bái thiên địa, ngay cả hôn lễ cũng không cần cử hành.
Việc có yến tiệc như thế này là do tôi một tay chủ trì.
Người khác đều lén lút cười nhạo tôi giả nhân giả nghĩa, tỏ vẻ hiền thục để làm Trọng Dạ Lan vui lòng.
Hôn lễ được giản lược chỉ còn lại việc dâng trà cho tôi.
Tôi vốn muốn bỏ luôn mục này, không ngờ Mục Dao lại từ chối.
Trọng Dạ Lan cũng lo Mục Dao sẽ trở thành mục tiêu công kích vì hôn lễ quá nổi bật, nên cũng ngầm đồng ý.
Thế là tôi đành lòng phức tạp mà nhận lấy chén trà Mục Dao đưa tới.
Uống vào chẳng có mùi vị gì.
Tiếp đó là màn giả cười xã giao với các phu nhân, lòng mệt mỏi nhưng chỉ có thể nhẫn nhịn.
Thế nhưng yến tiệc vừa mới diễn ra được nửa chừng, Ngân Hạnh đột nhiên hốt hoảng chạy tới, thì thầm vào tai ta: “Vương phi,… công tử đã xảy ra chuyện rồi.”
Tim ta thót lại.
Đối diện với ánh mắt dò xét của các phu nhân khác, tôi cố giữ vẻ điềm nhiên, tìm cớ rời đi một lúc.
Ra khỏi yến tiệc, tôi mới hỏi Ngân Hạnh: “Huynh trưởng lại làm sao nữa?”
“Bẩm Vương phi, Hoa công tử bây giờ… đang ở phòng của trắc phi nương nương.” Ngân Hạnh mặt mày khó xử.
Tôi lảo đảo một chút, quay đầu trách mắng: “Ý ngươi là sao?”
“Nô tì cũng không rõ, chỉ là nghe hạ nhân bẩm báo… nói là Hoa công tử đã xông vào phòng của trắc phi nương nương.” Ngân Hạnh trông như sắp khóc.
Tôi cố gắng đè nén sự lo lắng trong lòng, bước nhanh đến đó.
Đến viện mới của Mục Dao, ta bước vào phòng.
Chỉ thấy đồ gốm vỡ vụn vương vãi khắp sàn.
Mục Dao thì tóc tai rối bời co rúm trong một góc phòng.
Giữa phòng, Hoa Thâm nằm bất tỉnh nhân sự, trên trán còn có máu tươi chưa khô.
Mắt tôi tối sầm lại.
Cố gắng chống đỡ bản thân, tôi đi đến trước mặt Hoa Thâm, nén cơn giận muốn tát hắn một cái, ngồi xuống lay hắn: “Huynh trưởng, tỉnh lại đi.”
Hắn lơ mơ mở mắt, nhìn tôi với vẻ mờ mịt: “Muội muội? Chuyện… chuyện gì vậy?”
Giọng Trọng Dạ Lan cũng vang lên.
Tay tôi run rẩy, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Trọng Dạ Lan nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, vẻ mặt lập tức trở nên méo mó.
Hắn bước vài bước đến trước mặt Mục Dao, đỡ lấy vai nàng hỏi: “A Dao, nàng có sao không?”
Mục Dao sắc mặt tái nhợt, nặn ra một nụ cười gượng: “Thiếp không sao. May mà nha hoàn kịp thời đánh ngất… hắn.”
Dù đang cười để tỏ vẻ mình ổn, nhưng trong mắt nàng lại ngấn lệ.
Trọng Dạ Lan vốn thông minh, trên mặt ngay lập tức hiện lên cơn thịnh nộ tột cùng.
Hắn vươn tay rút thanh kiếm của Nam Phong, đôi mắt như ngọn lửa đang bùng cháy, từng bước từng bước đi về phía Hoa Thâm.
Thấy vậy, tôi vội đứng dậy tiến lên, kéo cánh tay hắn lại.
Cố gắng đè nén sự hoảng loạn trong lòng, tôi bình tĩnh lên tiếng: “Vương gia, người bình tĩnh lại, nghe ta nói…”
Trọng Dạ Lan giật mạnh tay ra.
Lực của hắn quá lớn, tôi bị hất ngã xuống đất, lòng bàn tay đè lên những mảnh sứ vỡ.
Nhìn thấy Trọng Dạ Lan đi đến trước mặt Hoa Thâm, giơ cao thanh kiếm, cơ thể tôi phản ứng nhanh hơn cả não bộ, trực tiếp che chắn trước mặt Hoa Thâm…
Trời đất ơi, tôi không hiểu vì sao tôi lại phải đứng chắn cho hắn.
Tiếng kiếm “choang” một tiếng vang lên.
Kiếm không rơi xuống người tôi.
Bóng dáng Hoa Nhung Chu giơ kiếm chắn trước mặt tôi.
Hắn dùng kiếm cứng rắn đỡ lấy một đòn của Trọng Dạ Lan.
Nhưng Trọng Dạ Lan là nam chính, võ lực đương nhiên khó mà sánh được.
Nhìn thấy mu bàn tay nổi gân xanh của Hoa Nhung Chu, tôi biết hắn đã phải cố gắng đến nhường nào.
“Không biết tự lượng sức mình.” Trọng Dạ Lan lạnh lùng chế giễu.
Chỉ thấy hắn giơ bàn tay còn lại, một chưởng đánh văng Hoa Nhung Chu đi rất xa.
Thân hình Hoa Nhung Chu bay lên, đập mạnh vào một chiếc ghế, chiếc ghế cũng vỡ tan nát.
Nhìn thấy hắn nằm bẹp trên đất, gương mặt không còn chút máu, lòng tôi quặn lại, nhưng vẫn cố gượng tinh thần.
Không được.
Dù hôm nay có là Hoa Thâm gây chuyện đi nữa, cũng không thể cứ để Trọng Dạ Lan giết hắn như vậy.
Nếu thế, mối thù này sẽ thực sự được tạo nên, không còn đường lui nữa.
“Vương gia, người nghe ta nói…”
“Tránh ra.” Trọng Dạ Lan lạnh lùng như một Tu La, ánh mắt chứa đựng hàn ý như muốn đóng băng cả máu của tôi.
“Vương gia, người không thể giết hắn. Chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không?” Tôi hạ giọng, mang theo chút van nài.
Thế nhưng trong mắt Trọng Dạ Lan không hề có chút xót thương.
Hắn nhìn tôi, như thể lần đầu gặp gỡ, nói: “Ta nói sao nàng lại có lòng tốt thỉnh chỉ cho A Dao, chẳng lẽ đây là kế hoạch mà hai huynh muội các ngươi đã sớm tính toán?”
Giờ đây, tôi đã biến thành nữ chính của một câu chuyện ngược luyến sao?
Đến lượt tôi nói gì hắn cũng không tin.
Hoa Thiển trước kia đã lừa dối hắn nhiều lần, chẳng trách bây giờ hắn không còn chút tin tưởng nào vào tôi nữa.
“Vương gia…” Tôi nhấn mạnh giọng, tiếng nói run rẩy không sao kiểm soát nổi.
“Ta có thể không giết hắn, nhưng ta sẽ phế đi hai cánh tay của hắn, để hắn biết người nào không nên đụng vào.” Trọng Dạ Lan lại lên tiếng.
Lẽ ra tôi nên tránh ra, tôi cũng muốn phế tay Hoa Thâm, để sau này hắn bớt gây rắc rối cho tôi. Thế nhưng không hiểu vì sao, cơ thể tôi lại không thể di chuyển.
Ánh mắt Trọng Dạ Lan ngày càng lạnh lẽo, cuối cùng hắn nói: “Không tránh ra phải không? Được, ta sẽ thành toàn cho tình huynh muội sâu nặng của các ngươi.”
Hắn lại một lần nữa giơ kiếm lên.
Tôi nhắm chặt mắt, hai tay siết lại.
Chờ mãi mà kiếm vẫn không rơi xuống.
Bên tai vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Hoàng huynh vẫn nên bình tĩnh thì hơn.”
Mở mắt ra, tôi thấy Trọng Khê Ngọ đang đứng bên cạnh Trọng Dạ Lan, một tay nắm chặt cánh tay đang cầm kiếm của hắn.
Trọng Dạ Lan nhíu mày, ánh mắt không hề dịu đi chút nào.
Đối diện với ánh mắt đỏ như máu của Trọng Dạ Lan, Trọng Khê Ngọ không hề bận tâm, ngược lại còn nhếch môi cười, nói: “Chẳng lẽ hoàng huynh cũng muốn cùng ta đánh một trận sao?”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖