Góc Của Chan

TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 3: CHIẾN LƯỢC GIỮ MẠNG CỦA NỮ PHỤ ÁC ĐỘC(3)

3

Hàn huyên một lát, Hoàng thượng và Trọng Dạ Lan lấy cớ bàn chuyện quốc sự rồi rời đi.

Trọng Dạ Lan từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên cạnh Hoàng hậu, đương nhiên có quan hệ tốt với Trọng Khê Ngọ.

Và lúc này, Trọng Khê Ngọ vẫn chưa gặp nữ chính, hai người cũng chưa trở mặt.

Tôi thì giả vờ cười, lắng nghe Thái hậu và Thích Quý phi trò chuyện.

Thái hậu dù sao vẫn có ác cảm với tôi trong lòng nên cố ý lờ tôi sang một bên.

Thích Quý phi cũng không dám trái ý bà ấy mà bắt chuyện với tôi.

Một nhóm người cứ thế trò chuyện như chốn không người.

Tôi thì chẳng thấy chút lúng túng nào, bởi vì trước đây ở công ty, mỗi lần đi ăn với các sếp, tôi đều cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình. Thế nên, việc làm một người lắng nghe im lặng, tôi đã quá quen rồi.

Chỉ là đêm qua không ngủ ngon, đầu vẫn đau nhức.

Tôi lặng lẽ đưa tay lên xoa thái dương thì nghe thấy giọng của Thái hậu truyền đến: “Vương phi Tấn vương làm vẻ mặt này là có gì không hài lòng với lời ta nói sao?”

Tay tôi khựng lại, đối diện với ánh mắt hơi lạnh lùng của Thái hậu.

Tôi…

chỉ là lơ đễnh xoa đầu thôi mà, họ đã nói gì vậy?

May mà chưa đợi tôi trả lời, Thái hậu lại nói: “Ngươi nói xem, làm một nữ tử, điều gì là quan trọng nhất?”

Đầu óc tôi xoay chuyển cực nhanh, nghĩ đến tính cách của Thái hậu trong tiểu thuyết, tôi do dự một lát rồi trả lời: “Bẩm Mẫu hậu, người xưa có câu, nữ tử có tứ đức, gồm: Đức, Dung, Ngôn, Công.”

“Ngươi cũng biết Đức đứng đầu, sau này hãy tu thân tề gia thật tốt, làm một hiền nội trợ bên cạnh Lan nhi.”

Thái hậu thấy tôi trả lời đúng mực, chỉ nhàn nhạt dặn dò.

Quả nhiên là thấy tôi chướng mắt, không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để giáo huấn.

Tội lỗi của nữ phụ, giờ tôi phải gánh.

“Thần thiếp nhất định sẽ ghi nhớ.” Tôi cúi đầu, làm ra vẻ cung kính.

Thích Quý phi thấy không khí căng thẳng, rất tinh ý chuyển chủ đề, nhắc đến những con cá vàng mới được thả trong hồ ở Ngự hoa viên. Thái hậu nghe đến cá vàng thì có hứng thú, thế là một đám người rồng rắn đi ra ngắm cá.

Tôi cũng ngoan ngoãn đi theo sau.

Nhìn một đám người đứng bên hồ bình phẩm về những con cá, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khó tả.

Nữ nhân trong hậu cung này sống thật tẻ nhạt, chỉ thấy vài con cá vàng thôi mà đã vui mừng đến thế.

Có một phi tần muốn lấy lòng Thái hậu, cứ luôn bám riết lấy bà ấy, tôi liền tự nhiên đứng vào một góc.

Vô tình, tôi cảm thấy Thái hậu hình như liếc nhìn tôi một cái.

Tôi nhìn lại thì không bắt được ánh mắt của bà ấy, chỉ nghĩ là mình đa nghi.

Nhìn đám người bên hồ, tôi chợt nghĩ đến những tình tiết cứu người dưới nước trong tiểu thuyết.

Mà nói đến, ở thế giới hiện đại tôi cũng từng học vài buổi bơi lội.

Nếu Thái hậu không may trượt chân rơi xuống nước, tôi có thể dựa vào ba ba bơi của mình để cứu bà ấy.

Chắc chắn sau đó bà ấy sẽ thay đổi ấn tượng về tôi, biết đâu còn có thể trở thành chỗ dựa vững chắc, khiến Trọng Dạ Lan sau này khi biết sự thật cũng không dám dễ dàng động đến tôi.

Nhưng đây cũng chỉ là tôi nghĩ linh tinh để tự mua vui thôi.

Thái hậu đâu có ngốc, sao lại tự nhảy xuống nước?

Hơn nữa, chắc cũng không ai dám đẩy bà ấy xuống.

Tôi bị ý nghĩ viển vông của mình chọc cười, nhưng chưa kịp cười thì từ phía sau, một lực đẩy bất ngờ truyền đến.

Nụ cười trên mặt tôi đông cứng lại.

“Tủm.”

Con người quả nhiên nên hướng thiện, ý nghĩ lệch lạc sẽ phải trả giá.

Giống như tôi lúc này, chỉ nghĩ thôi mà đã gặp quả báo.

“Trời ơi, Tấn vương phi rơi xuống nước rồi, mau đến giúp…” Tiếng thốt lên kinh ngạc của Thích Quý phi đột ngột im bặt.

Bởi vì bà ấy thấy tôi dùng kiểu bơi ếch, tự bơi vào bờ, rồi với sự giúp đỡ của nha hoàn, tôi trèo lên bờ.

Bản thân chỗ tôi rơi xuống rất gần bờ, nên mọi chuyện diễn ra rất nhanh, nhanh đến mức cả Thái hậu cũng sững sờ.

“Ngươi học cái… kiểu bơi này từ khi nào vậy?”

Thái hậu vô cùng khó khăn nói, dường như đang cố tìm từ ngữ để miêu tả kiểu bơi của tôi.

Bây giờ đang là đầu thu, thời tiết tuy không lạnh nhưng cả người ướt sũng khiến tôi không kìm được run rẩy.

Thấy bộ dạng lấm lem của tôi, Thái hậu ngừng tra hỏi, sai người đưa tôi đi thay y phục.

Tuy bà ấy ghét tôi, nhưng cũng chỉ là lời nói thôi chứ không cố ý để tôi phải chịu khổ.

Từ đó mà thấy, bà lão này không có những toan tính xấu xa, tôi cũng âm thầm lên kế hoạch nịnh bợ bà ấy sau này.

Đi theo hai cung nữ đến một cung điện.

Họ rất nhanh đã chuẩn bị nước nóng.

Tôi ngâm mình một lát để xua đi cái lạnh rồi vội vàng thay y phục.

Dù sao Thái hậu vẫn đang chờ.

Tôi vừa mặc xong áo ngoài, ngồi trước gương lau tóc thì đột nhiên từ trong gương, tôi thấy một nữ tử lặng lẽ đứng sau lưng mình.

Cô nha hoàn này sao lại không hiểu phép tắc thế?

Tôi quay đầu lại, thấy trang phục của nàng ta rõ ràng khác với các cung nữ trong cung, lòng tôi giật mình, lập tức nhận ra và nhìn nàng ta một cách bình thản.

Chúng tôi kỳ lạ im lặng rất lâu.

Không phải tôi cố tỏ ra bí ẩn, mà là tôi không biết nàng ta là ai, nhỡ nói sai thì sao.

Cuối cùng, mỹ nhân lộng lẫy kia lên tiếng trước: “Thiển muội muội cuối cùng cũng được như ý nguyện làm Tấn vương phi, ta là tỷ tỷ, thật lòng mừng cho muội.”

Tỷ tỷ?

Tôi nhanh chóng phản ứng lại.

Trong tiểu thuyết, Hoa Thiển là nữ nhi độc nhất của Hoa tướng, vì vậy Hoa tướng chỉ có thể chọn một nữ nhi từ chi nhánh phụ của Hoa thị để đưa vào cung.

Tính ra thì tôi nên gọi nàng ta là biểu tỷ.

Nhưng mà, người biểu tỷ này… lại là nhân vật quan trọng dẫn đến việc cả Hoa phủ bị chém đầu.

Nàng ta ban đầu lợi dụng thế lực và sự giúp đỡ của Hoa tướng, từng bước leo lên cao trong hậu cung.

Sau đó, khi thấy Hoa tướng suy yếu thì trở mặt, ngả về phía nữ chính Mục Dao.

Tất nhiên, cuối cùng nàng ta cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì, loại người gió chiều nào theo chiều ấy này chỉ là một kẻ hy sinh mà thôi.

“Cách chúc mừng lẳng lặng đứng sau lưng người khác của Hoa mỹ nhân quả thật khiến người ta giật mình.” Tôi đặt miếng vải lau tóc xuống rồi mới lên tiếng.

Thấy thái độ hờ hững của tôi, mắt Hoa mỹ nhân lóe lên vẻ khinh thường, nhưng vẫn tươi cười nói: “Sao muội muội bây giờ lại khách sáo như vậy? Hồi trước hai chúng ta thân thiết lắm mà.”

Mặc dù Hoa phủ đúng là đáng đời, việc nàng ta trở mặt cũng coi như trừ hại cho dân, nhưng loại người gió chiều nào theo chiều ấy, trở mặt cũng chỉ vì lợi ích của bản thân.

Tôi vẫn không thể nào ưa nổi.

Vì vậy tôi không trả lời, quay người lại cầm lược bắt đầu chải tóc.

Từ trong gương, tôi thấy vẻ mặt của nàng ta không thể nào giữ nổi, lúc đó tôi mới nói: “Hoa mỹ nhân đã vào cung làm quan rồi, sau này đừng gọi ta là tỷ muội nữa. Ta không dám nhận lời muội muội này, kẻo người ta chê cười.”

Chỉ có nữ nhân trong hậu cung mới xưng hô tỷ muội với nhau.

Mặc dù ánh mắt Hoa mỹ nhân thay đổi liên tục, nhưng nàng ta vẫn không làm gì tôi.

Xét cho cùng, cha nàng ta không ra gì, chỉ là một quan nhỏ thất phẩm, nàng ta phải dựa vào thế lực của Hoa tướng mới có thể từng bước tiến lên trong hậu cung.

“Là ta lỡ lời. Đã lâu không gặp Tấn vương phi, khó khăn lắm mới sắp xếp được một cuộc gặp, nên nhất thời thân thiết mà lỡ lời.”

Nàng ta nói năng khéo léo đáp lại.

Tim tôi chợt thót lại, tay cầm lược siết chặt, quay đầu lại hỏi cô ta: “Sắp xếp?”

Vẻ mặt Hoa mỹ nhân thoáng chút không tự nhiên, nhưng vẫn trả lời: “Xung quanh Tấn vương phi có quá nhiều người. Thái hậu cũng để tâm đến người, ta muốn nói chuyện riêng với người nên mới phải dùng hạ sách này.”

“Vừa rồi là người ngươi sắp xếp… đẩy ta xuống nước?”

“Bên bờ đã có các ma ma giỏi bơi chờ sẵn, sẽ không để Tấn vương phi bị thương đâu.” Hoa mỹ nhân vội vàng giải thích, “Hậu cung tai mắt quá nhiều, chỉ có cách này mới không gây nghi ngờ.”

Đầu óc tôi quay cuồng, trong lòng tôi càng ngày càng lạnh, còn lạnh hơn cả lúc mới rơi xuống nước.

Nàng ta chỉ là một mỹ nhân, sao có thể một tay che trời trong hậu cung?

Nhớ lại Thái hậu lúc nãy dường như có liếc nhìn tôi, liệu bà ấy có nghĩ tôi cố tình đứng ngoài để phối hợp với Hoa mỹ nhân không?

Trong lòng tôi bỗng nổi giận.

Trong tiểu thuyết chỉ tập trung miêu tả tình tiết của nam nữ chính.

Về nữ phụ Hoa Thiển và Hoa mỹ nhân, chỉ đơn giản đề cập vài câu họ thông đồng, truyền tin cho nhau, chứ không miêu tả chi tiết cách thức.

Bây giờ tôi xuyên không, hẳn là đã bổ sung thêm những câu chuyện ngoài cốt truyện.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi lập tức quyết định cắt đứt mọi liên hệ với Hoa mỹ nhân.

Một là để cắt đi cánh tay làm điều ác của Hoa tướng trong hậu cung, hai là để xử lý cái nhìn thiển cận của Hoa mỹ nhân, loại người gió chiều nào theo chiều ấy này.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!