Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIỌT NƯỚC MẮT ĐẾN MUỘN – CHƯƠNG 1

1

Năm thứ tám sau khi anh trai tôi mất, tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư.

Trong bệnh viện, người ra người vào tấp nập, vị bác sĩ lớn tuổi nhíu mày sau khi xem xong xấp giấy xét nghiệm dày cộp trong tay, rồi nhẹ nhàng hỏi tôi:

“Cô tự đến một mình sao? Ở nhà còn ai không?”

Câu này ông hỏi tôi hai lần.

Một lần là khi tôi vừa bước vào và ngồi xuống.

Lần nữa là bây giờ.

Tôi nghĩ chắc tôi bị bệnh nặng lắm rồi.

Vậy nên tôi mỉm cười, trả lời: “Tôi không có người thân. Có bệnh gì cứ nói thẳng cho tôi biết là được.”

Thật bất ngờ, tôi không hề cảm thấy sợ hãi trước kết quả này.

Khi xấp giấy xét nghiệm được trả lại tay, tôi cầm những tờ giấy mỏng manh ấy, trong khoảnh khắc cảm thấy chúng giống như tấm vé trải nghiệm trong trò chơi.

Cái chết chỉ là tấm vé ở lại thế giới này sắp hết hạn thôi.

Nghĩ đến đây, tôi không kìm được lại mỉm cười.

Điện thoại của Hạ Duy reo lên đúng lúc đó.

Năm cãi nhau dữ dội nhất, chúng tôi buông những lời cay nghiệt với nhau, thề rằng sau này gặp lại cũng coi như đối phương đã chết.

Và giờ đây, tôi lỡ tay bấm nút nghe của số điện thoại lạ đó.

Giọng Hạ Duy từ đầu dây bên kia vọng tới: “Hai ngày nữa là sinh nhật em rồi, ba bảo anh hỏi em có muốn đi ăn chung không.”

Tôi trả lời dứt khoát: “Không. Không có thời gian.”

Giọng Hạ Duy qua điện thoại cũng có thể cảm nhận được sự khó chịu: “Lần nào gọi em cũng nói không có thời gian, rốt cuộc em đang bận gì vậy?”

Tôi đi đến bên cạnh thùng rác, nhấc chân đạp xuống, nắp thùng bật mở.

Tôi ném xấp giấy lộn trong tay vào, thản nhiên nói: “Bận đi chết.”

“Em đừng có lúc nào cũng nói mấy lời xui xẻo đó nữa được không…”

Hạ Duy dường như rất khó chịu khi nghe những lời lúc nào cũng nói đến cái chết như vậy.

Nhưng tôi cũng chẳng buồn nói tiếp với anh ta nữa, nói một tiếng: “Cúp máy.”

Rồi cúp điện thoại.

2

Về đến nhà, vừa mở cửa, Chúc Chúc đã nhảy bổ tới.

Chúc Chúc là con mèo tôi và anh trai cùng nuôi.

Nó là một con mèo tam thể nhỏ rất thích đi hoang.

Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên anh trai tôi bế nó về nhà, nó chỉ là một cục bông nhỏ xíu, cuộn tròn trong lòng anh.

Nó có vẻ bị suy dinh dưỡng, tôi và anh trai đã rất vất vả mới nuôi nó lớn lên được.

Nhưng sau khi lớn, Chúc Chúc lại rất thích chạy ra ngoài.

Chúng tôi còn phải đi học, không có thời gian quản nó.

Sau này dần dần nó thành ra đi săn bên ngoài, vài ngày lại về ghé một lần để xem chúng tôi thế nào.

Có lẽ chính vì vậy mà tôi vẫn còn có thể gặp lại nó, giữ lại một chút gì đó thuộc về anh trai.

Không biết từ bao giờ mà Chúc Chúc bắt đầu ngoan ngoãn ở nhà đợi tôi về nhỉ?

Dường như cũng chỉ mới một tháng trước thôi.

Tôi ngồi xổm xuống vuốt ve đầu nó, tự lẩm bẩm: “Vậy là mày cũng biết tao sắp chết rồi à?”

Tất nhiên Chúc Chúc không trả lời, nó nhẹ nhàng nhảy vào lòng tôi, tìm một tư thế thoải mái rồi nằm lại.

Tôi ôm nó, đổ thức ăn cho mèo, rồi đi mở tủ lạnh.

Tủ lạnh khá trống, chỉ còn lại hai hộp sủi cảo sống đã được gói sẵn và vài túi hoành thánh.

Trên đó có dán một tờ giấy ghi chú của Phó Tử Ý, viết nguệch ngoạc thời gian cần luộc là bao lâu.

Chữ anh ấy hơi xấu.

Tôi lấy một túi hoành thánh ra, đang đun nước thì nhận được cuộc điện thoại thứ hai của Hạ Duy.

Anh ta thật là rảnh, bị chặn số này thì lại dùng số khác để gọi.

Tôi bị làm phiền nên đành nghe máy.

Giọng Hạ Duy và tiếng nước sôi sùng sục trong nồi lẫn vào nhau, anh ta nói: “Ba bị bệnh rồi.”

Tôi hỏi: “Rồi sao?”

Hạ Duy ngừng một lát, nói: “Ông ấy muốn gặp em.”

Nước sôi rồi, tôi thả hoành thánh vào, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Tôi mệt mỏi nói: “Tôi không phải bác sĩ, gặp tôi cũng vô ích. Cúp máy đây.”

“Khoan đã,” Hạ Duy nhanh chóng nói, “Cho dù em vẫn còn giận chúng tôi, nhưng ba đối xử với em vẫn rất tốt mà, ba bị bệnh rồi em đến thăm một chút cũng không được sao?”

Ngón tay tôi khựng lại trên màn hình điện thoại, không nói gì, vẫn nhấn nút cúp máy.

3

Vào ngày sinh nhật, tôi hiếm hoi tự chăm chút bản thân, mặc bộ quần áo mới thật đẹp, đang định trang điểm cho sắc mặt hồng hào.

Bỗng nhiên bụng quặn đau.

Cảm giác này quá quen thuộc.

Tôi cúi gục xuống bồn rửa mặt, nôn khan.

Trước mắt tôi, một màu đỏ tươi.

Tay tôi run rẩy, lần mò lấy viên thuốc giảm đau trong túi ra uống.

Cơn đau mới dịu đi được một chút.

Sau một lúc lâu mới đỡ hơn, tôi mở vòi nước, xả sạch vết máu.

Trong gương phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt, ốm yếu, bọng mắt thâm quầng, thần sắc tiều tụy của tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt thay đổi ý định, gọi cho Hạ Duy, hỏi anh ta đang ở bệnh viện nào.

Hạ Duy dường như đã lường trước, rất nhanh đã gửi địa chỉ đến.

4

Hạ Duy thật sự là một người rất kỳ lạ.

Anh ta gọi tôi, lại còn gọi cả Hạ Du.

Trong phòng bệnh, cả gia đình họ quây quần bên giường bệnh một cách ấm cúng.

Hạ Du cầm một quả táo trong tay, vừa gọt vỏ, vừa cười híp mắt nói gì đó.

Hạ Duy đứng một bên, tay tự nhiên đặt lên vai cô ta.

Còn ông Hạ, thì đang chăm chú lắng nghe cô ta nói chuyện, ánh mắt đầy trìu mến.

Tôi đứng ngoài cửa, nhìn một lúc, cảm thấy mình thật sự không cần thiết phải bước vào.

Thật thừa thãi.

Đang định đặt giỏ trái cây xuống rồi rời đi, thì bất ngờ chạm phải ánh mắt của bà Hạ.

Bà ấy dường như chỉ vô tình liếc ra ngoài cửa, cũng không ngờ lại chạm mặt tôi.

Ánh mắt thờ ơ.

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, tôi là người đầu tiên dời đi, quay lưng bước đi.

“Giang Dự.”

Tôi vừa quay người đi được vài bước, không ngờ lại nghe thấy bà Hạ gọi tên tôi.

Tôi đã nghĩ bà sẽ tiếp tục lờ đi tôi, giống như bao năm qua.

Nhưng tôi vẫn không dừng lại.

Cho đến khi Hạ Duy vội vàng chạy ra, chặn đường tôi.

Anh ta nhíu mày, có vẻ không vui: “Mẹ gọi em, em chạy gì?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

Khi đối mặt với tôi, anh ta dường như luôn có chút bất mãn.

Hoàn toàn trái ngược khi đối mặt với Hạ Du.

Thật ra, đã có một thời gian dài tôi không thể hiểu nổi, Hạ Duy rõ ràng là anh ruột của tôi, nhưng tại sao chưa bao giờ thiên vị tôi?

Dù chỉ một lần?

5

Lần đầu tiên tôi gặp Hạ Duy là vào năm tôi mười lăm tuổi.

Ông Hạ cuối cùng cũng phát hiện ra, tôi mới là con gái ruột bị bế nhầm của ông.

Thế là tôi được đưa về nhà họ Hạ.

Còn Hạ Du là người kia bị bế nhầm.

Khi gặp cô ta, Hạ Du đang ngồi trên ghế sofa, có chút lơ đễnh.

Cô ta thấy tôi đến, định lịch sự đứng dậy, nhưng lại bị Hạ Duy đang cúi đầu chơi điện thoại bên cạnh kéo lại.

“Đã là người trong nhà, không có lý do gì em đến mà bọn tôi phải đặc biệt chào đón cả.”

Ánh mắt anh ta từ màn hình điện thoại chuyển sang mặt tôi, chỉ liếc qua một cách hờ hững.

Khi đó tôi không hiểu, anh ta đang bênh vực Hạ Du, dường như đã đoán trước tôi sẽ đối xử không tốt với cô ta.

Tôi chỉ im lặng đi theo ông Hạ, và khi nhìn thấy anh ta, tôi chỉ mỉm cười với anh ta trong chốc lát.

Không có lý do đặc biệt nào cả, tôi dường như có thiện cảm tự nhiên với anh ta.

Bởi vì anh ta là anh trai.

Nhưng ngay từ đầu anh ta đã không chào đón tôi.

Không giống anh trai thật sự của tôi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!