Góc Của Chan

ANH ĐẾN MUỘN RỒI – CHƯƠNG 3

8

Sắp đến kỳ thi, việc học ở trường ngày càng bận rộn, tôi đã xin công ty tạm dừng thực tập.

Bản thân tôi cũng dọn về ký túc xá ở.

Trong khi đó, dự án của Tần Thụy không thể dừng lại, anh ta bận đến mức không có thời gian trả lời tin nhắn.

Trên WeChat là cả một màn hình đầy những lời luyên thuyên của tôi, thỉnh thoảng xen lẫn một hai chữ hồi âm từ anh ta.

Về chuyện sợi dây chuyền, cuối cùng tôi vẫn không hỏi anh ta.

Tôi chỉ cảm thấy, khoảng cách giữa chúng tôi đang âm thầm xa dần, nhưng tôi lại không tìm ra cách nào để ngăn cản điều đó.

Chiều hôm đó, sau khi thi xong môn cuối cùng, tôi dọn dẹp đồ đạc, ngẩng đầu tìm khắp lớp nhưng không thấy Tần Thụy đâu.

Tôi gọi điện cho anh ta, chuông reo vài hồi mới có người bắt máy.

Tôi hít một hơi thật sâu: “Cuối cùng cũng thi xong rồi, tối nay đi xem phim ăn mừng nhé!”

Đầu dây bên kia im lặng một lát, giọng Tần Thụy vang lên một cách bình thản: “Tối nay không được, em về nhà trước đi.”

“Giai đoạn một của dự án sắp kết thúc, có một số chi tiết cần xử lý lại, anh phải đến studio một chuyến.”

Tôi nắm chặt điện thoại: “Ái Lạc đi cùng anh sao?”

“Ừm, cô ấy không lái xe, anh phải đưa cô ấy đi.”

Điện thoại bị cúp máy.

Tôi ngẩn ngơ ngồi trên ghế, cho đến khi bạn cùng phòng đến vỗ vai tôi: “Tối nay cậu về ký túc xá ngủ à?”

“Không về đâu.”

Tôi về đến nhà khi trời vẫn chưa tối hẳn, từ cửa sổ phòng khách nhìn ra ngoài, có thể thấy một mảng mây đỏ rực cuối chân trời, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.

Ngày xưa, khi tôi cùng Tần Thụy đi xem căn nhà này, cũng đúng vào một buổi hoàng hôn rực rỡ như thế.

Tôi đứng ở cửa sổ ngắm nhìn thêm vài lần, anh ta đã chốt thuê căn này với người môi giới, mặc dù giá thuê của nó đắt hơn những căn khác cùng điều kiện vài trăm tệ.

Tôi đã luôn tìm kiếm những chi tiết nhỏ như vậy trong cuộc sống hằng ngày để tự nhủ với bản thân rằng, dù Tần Thụy chưa từng nói yêu tôi, nhưng tôi là một sự tồn tại vô cùng quan trọng trong cuộc đời anh ta.

Thế nhưng.

Thế nhưng…

Không biết từ lúc nào, sự cân bằng tinh tế đó đã bị phá vỡ.

Trước khi tia nắng cuối cùng biến mất, tôi lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh, gửi cho Tần Thụy rồi không hiểu sao lại vô tình vào trang cá nhân của Từ Ái Lạc.

Mười phút trước, Từ Ái Lạc đăng một dòng trạng thái: “Tiểu Từ cuối cùng cũng thi xong, mua một chiếc túi để tự thưởng cho bản thân, vậy là có thể bắt đầu công việc mùa hè đầy thú vị rồi.”

Kèm theo là một bức ảnh cô ấy đứng trước gương của quầy hàng Louis Vuitton, đeo một chiếc túi.

Và trong một góc của tấm gương, một bàn tay quen thuộc đang giúp cô ấy xách chiếc túi.

Tôi không thể tin nổi mà phóng to bức ảnh, xác nhận đi xác nhận lại nhiều lần.

Đó là tay của Tần Thụy.

Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh ta chính là món quà sinh nhật năm ngoái tôi tặng anh ta.

Toàn thân tôi bắt đầu run rẩy không ngừng, đầu ngón tay thậm chí bấm nhầm vài lần mới vào được giao diện cuộc gọi, rồi bấm số của Tần Thụy.

Anh ta nhanh chóng bắt máy: “Ôn Du?”

“Tần Thụy…” Tôi cắn chặt mu bàn tay, mãi một lúc lâu sau mới thốt ra được một câu, giọng nói không thể kìm nén được sự nức nở, “Anh… anh về nhà ngay bây giờ được không?”

“Anh…”

Anh ta ngập ngừng một chút, rồi hỏi, “Em đang khóc sao?”

Tôi không nói gì.

Tôi đã không thể nói thêm được nữa.

“Em ở nhà đợi, anh sẽ về ngay.”

Tần Thụy trở về, căn phòng tối đen như mực.

Anh ta bật công tắc đèn phòng khách, tôi nheo mắt lại vì ánh sáng đột ngột quá chói.

“Có chuyện gì vậy?”

Anh ta hỏi, giọng trầm xuống, ngoài sự lo lắng ra, dường như còn ẩn chứa một cảm xúc khó tả.

Thật ra tôi có rất nhiều điều muốn hỏi anh ta:

Ví dụ như, có phải anh ta vẫn luôn theo dõi Weibo của Từ Ái Lạc, nên mới mua được chiếc dây chuyền kim cương cô ấy thích để làm quà tặng.

Ví dụ như, hai người không phải về công ty xử lý công việc sao, tại sao lại đi mua sắm cùng nhau.

Ví dụ như, suốt những ngày qua, trong suốt một tháng chúng ta gần như không gặp mặt này, anh ta có nhớ tới tôi không, hay đã hoàn toàn không còn quan tâm nữa rồi.

Nhưng ngay lúc này, tôi chẳng thể hỏi được gì.

Dưới ánh đèn, khuôn mặt lạnh lùng của Tần Thụy như có ảo ảnh, tôi không thể nhìn rõ cảm xúc hiện tại của anh ta.

Tôi chợt nhớ đến ba năm trước, vào tháng thứ hai chúng tôi yêu nhau. Tôi hẹn Tần Thụy đến một rạp chiếu phim tư nhân, xem liền mấy bộ phim tình cảm, nhưng tôi lại cứ mãi lơ đãng suy nghĩ xem phải mở lời như thế nào.

Cho đến khi anh ta đột nhiên nắm lấy tay tôi, nghiêng người, nhìn thẳng vào mắt tôi: “Em đang nghĩ gì vậy?”

“Em…”

Tôi đỏ mặt, nói khẽ đến mức gần như không nghe thấy: “Muốn hôn.”

Anh ta khẽ cười: “Sao không nói thẳng.”

Lời nói chưa dứt, một nụ hôn nóng bỏng, đầy tính chiếm hữu đã đặt lên môi tôi.

Thoát ra khỏi dòng ký ức, tôi ngước nhìn Tần Thụy, rất chậm rãi hỏi: “Có phải anh sắp rời xa em rồi không?”

“Không phải.” Anh ta trả lời rất nhanh.

“Nhưng anh đã lừa em, anh nói là đi xử lý công việc, nhưng thật ra lại đi mua sắm cùng Từ Ái Lạc.”

Tần Thụy sững lại, sắc mặt bỗng trở nên khó coi.

“Anh không đi mua sắm cùng cô ấy, lúc về công ty có đi ngang qua khu thương mại, cô ấy nói túi bị hỏng, cần mua một cái mới để dùng. Mua xong thì bọn anh đi thẳng đến công ty rồi.”

Anh ta quỳ xuống trước mặt tôi, ôm lấy tôi: “Sau này sẽ không như vậy nữa đâu, Ôn Du, anh hứa với em.”

9

Sau đó, Từ Ái Lạc còn đặc biệt tìm gặp tôi, nói rằng hôm đó cô ấy chỉ tiện đường đi ngang qua trung tâm thương mại để mua một cái túi, bảo tôi đừng suy nghĩ nhiều.

Ở đầu dây bên kia, giọng cô ấy đầy sự chân thành:

“Cậu từng kể cho mình nghe về chuyện của cậu và Tần Thụy, tình cảm suốt chín năm trời, không ai có thể lay chuyển được, và mình cũng sẽ không xen vào.”

Tôi và Tần Thụy đã hẹn nhau, đợi khi dự án của anh ta kết thúc, chúng tôi sẽ về quê ở một thời gian.

Thế nhưng, không lâu sau khi kỳ nghỉ hè bắt đầu, kinh nguyệt của tôi trở nên không đều.

Sau khi tư vấn trực tuyến, bác sĩ nói rằng tôi có thể phải làm thêm một số xét nghiệm, và vì cần phải gây mê nên cần có người đi cùng.

Do dự mãi, cuối cùng tôi cũng hỏi Tần Thụy xem ngày mai anh ta có rảnh không.

“Bên studio có một tiến độ rất quan trọng cần phải xác nhận.”

Anh ta nói, “Hay là em đổi sang ngày khác đi, hôm nào đó anh sẽ đi cùng em.”

“… Được.”

Tôi ngẩn người một lát, rồi đáp.

Nhưng vì lịch hẹn với bác sĩ chuyên khoa khó đặt, nên cuối cùng tôi vẫn không hủy mà thuê một người trên mạng đi cùng.

Khi gặp mặt, tôi mới phát hiện cô gái mà tôi thuê lại là một đàn em cùng trường.

Cô ấy rất chu đáo giúp tôi cầm túi, đứng đợi ở cửa.

Vì là phòng khám chuyên khoa đặc biệt nên không có nhiều người.

“Chị ngồi nghỉ một lát đi, em đi lấy nước giúp chị.”

Tôi gật đầu, định đồng ý thì ánh mắt vô tình lướt qua phía trước, cả người bỗng cứng đờ.

Cách đó vài bước, cánh cửa phòng khám mở ra, một nam một nữ bước ra.

Phía sau họ, bác sĩ chỉ tay về một hướng khác: “Phòng phẫu thuật nạo phá thai ở bên đó, hai người đóng phí xong thì đi thẳng qua nhé.”

“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”

Tôi mở miệng, dù là giọng mình phát ra, nhưng lại như đến từ một nơi rất xa xôi: “… Tần Thụy.”

Tần Thụy đang đỡ Từ Ái Lạc, đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn về phía tôi, sắc mặt ngay lập tức trở nên trắng bệch.

Hành lang bệnh viện sáng trưng dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi, tôi gần như có cảm giác bị bóp nghẹt.

Cô em cùng trường thấy có gì đó không ổn, vội vàng đỡ lấy cánh tay tôi, lo lắng gọi: “Chị ơi.”

Tần Thụy bỏ lại Từ Ái Lạc, sải bước đi đến trước mặt tôi.

Tôi chưa bao giờ thấy vẻ mặt hoảng loạn đến thế trên gương mặt anh ta.

Giữa chúng tôi, từ trước đến nay, người cẩn trọng là tôi, người nhượng bộ là tôi, và người chịu đựng ấm ức cũng là tôi.

“Tần Thụy.” Tôi nghe thấy giọng nói vô cảm của mình, “Anh ở đây làm gì? Tại sao hai người lại đi đến phòng phẫu thuật nạo phá thai?”

“Ôn Du…”

Anh ta đưa tay ra, gần như chạm được vào tôi, tôi đột ngột lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay của anh ta.

“Có thể làm gì được chứ, đương nhiên là sửa chữa sai lầm rồi.”

Từ Ái Lạc chầm chậm bước đến trước mặt tôi, mỉm cười:

“Tiểu Du, thật ngại quá, người đàn ông mà cậu còn chưa kịp thử, mình đã nếm trước rồi, cũng không tồi.”

“Trong lúc tình cảm dâng trào, lỡ quên mất biện pháp tránh thai, đành phải như thế này thôi.”

Khoảnh khắc đó, vô số hình ảnh vụn vỡ chợt lóe lên trong đầu tôi.

Bó hồng trắng ngày 520, tiệm hoa đóng cửa trong cơn mưa lớn, chiếc dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ Từ Ái Lạc.

Buổi hoàng hôn hôm đó, tôi ôm bó hoa hồng mở cửa, thấy căn phòng vừa nóng vừa ẩm, chiếc váy lụa hai dây của Từ Ái Lạc có chút nhăn nhúm, tóc Tần Thụy dựng lên, và lúc ăn cơm môi anh ta còn chảy máu.

Tôi đã không nhận ra điều gì cả.

Hoàn toàn không nhận ra.

Một cơn buồn nôn mạnh mẽ xộc lên cổ họng, tôi khom người xuống, bắt đầu nôn khan không ngừng.

Tần Thụy định đến đỡ tôi, tôi gần như gằn ra từ tận cuống họng một giọng nói khàn đặc, đầy oán hận: “Đừng chạm vào tôi!”

🌸 Xem Bảng vàng Donate – Tuần 2 (11/08–17/08)

📖 Truyện bạn vừa đọc là hoàn toàn miễn phí 💖
👉 Bấm link Shopee này (mua gì cũng được) là Chan có hoa hồng để gia hạn gói Zhihu & dịch tiếp 📚

☕ Nếu muốn ủng hộ Chan thêm động lực:
MoMo (bấm vào đây) | PayPal (bấm vào đây)
Hoặc CK MB Bank:
QR Ủng hộ Chan
💌 Chỉ một chút thôi cũng đủ để Chan ngồi dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!